🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 195: Sát ra ôm chặt (11)

Ba ngày, nhoáng cái đã trôi qua, đảo mắt nhìn ánh rạng đông buổi sớm, đã muốn xuyên thấu phía chân trời, toả sự ấm áp ra khắp bốn phương tám hướng.

Dòng người nối nhau, toàn bộ Nghi Thuỷ thành đều chen chúc chật như nêm, cơ hồ mọi người trên khắp đại lục đều đến đây, trận đấu cuối của đại hội, ai trụ lại cuối cùng, ai là thiên hạ đệ nhất.

Chữ thiên hạ đệ nhất này, khiến cho tất cả mọi người sôi trào.

Tại quảng trường, người người tấp nập, nhìn qua giống như một mảng kiến, một mảng kiến lớn vô hạn vô biên.

Trong hội trường, đại biểu ba phương thế lực còn lại đều tới rồi, tuy rằng không ai nói gì, nhưng trong lòng đều rõ ràng, ba người này đều là gian tế của quốc gia khác.

Chỉ có, người mà thế lực gì cũng không có, lý lịch thân thế trong sạch đến không thể trong sạch hơn, Lưu Nguyệt, còn chưa thấy đến.

Ba ngày trước biến mất, giờ vẫn chưa thấy mặt, quả thực khiến mọi người ở Hậu Kim quốc nóng lòng lo lắng muốn chết.

“Còn chưa tìm được?” Trên ghế khách quý, một trung niên nhân thân mặc bộ triều phục (quần áo mặc khi vào triều) màu tím, mặt bình tĩnh đè thấp giọng nói.

“Chưa.” Thành chủ Nghi Thuỷ thành sắc mặt cũng khá nhục nhã.

“Trận đấu sắp được cử hành, danh đệ nhất cho ai cũng không sao, nhưng mà Lưu Nguyệt này…….” Thành chủ Nghi Thuỷ thành không nói tiếp, nhưng mày gắt gao nhíu chặt.

“Tìm, nhất định phải tìm cho ra.” Trung niên nhân mặt mày xanh mét.

“Vâng.” Thành chủ Nghi Thuỷ thành trán đầy mồ hôi.

Sắc trời đã sáng rõ, một hồi tỷ thí cuối cùng đã sắp bắt đầu rồi, chỉ có Lưu Nguyệt còn chưa tới, còn chưa tới.

Tầng tầng ánh mặt trời chiếu rọi, ngoại ô Nghi Thuỷ thành, chim hót líu lo, một mảnh thanh u, lịch sự tao nhã, gió lạnh thổi nhẹ, cực kỳ thanh lương.

Lưu Nguyệt sắc mặt lạnh như băng, năm ngón tay vung lên, đại thụ ngán đường trước mặt, ‘rầm’ một tiếng, bị đánh ngã.

Nàng không tìm thấy cách đi ra, vậy chỉ có xông tới, dựa theo ánh mặt trời mà đi, trên đường đánh ngã bất cứ thứ gì ngán chân.

Nàng cũng không tin, nàng không thoát ra được.

“Rầm.” Thêm một tiếng vang lên, một gốc đại thụ bị đốn ngã, Lưu Nguyệt từng bước phóng qua, chân còn chưa kịp chạm đất, đột nhiên từ xa xa truyền đến một trận thanh âm cộp cộp.

Tiếng bước chân, trên mặt Lưu Nguyệt chợt loé qua tia lạnh lẽo, quay đầu nhìn lại, năm ngón tay quấn nhanh dây đàn, nếu là Độc Cô Dạ, nàng nhất định toàn lực ứng phó, không lưu tình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...