🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 193: Sát ra ôm chặt (9)

Dứt lời, liền xoay người đi vào trong rừng cây.

“Ngươi đứng lại đó cho ta.” Lưu Nguyệt vừa thấy Độc Cô Dạ đi, hai mắt trầm xuống, phong nhận trong tay b*n r* hàng loạt, đuổi gấp theo hắn.

Bóng cây khẽ nhúc nhích, bóng lưng Độc Cô Dạ đột nhiên từng chút biến mất, Lưu Nguyệt chỉ thấy cảnh tượng trước mắt biến đổi, Độc Cô Dạ đã không còn thấy tăm hơi, giống như biến mất thành hư không.

Quả thực thần kỳ, thần kỳ đến tức chết đi được, Lưu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi.

Phong nhận, tất cả đều vụt thẳng đến rừng cây, cắt đứt mấy cành nhỏ, vang lên một trận tiếng sàn sạt.

“Ta vây ngươi ba ngày, ba ngày sau trận thế sẽ giải, Lưu Nguyệt, ngươi hẳn phải thấy may mắn khi có một cái tên nghe rất hay, nếu không, chờ ngươi hôm nay không phải vây trận, mà là sát trận.”

Tiếng tự thuật (trình bày) trầm thấp từ trong trời đêm truyền đến, vang vang không phân biệt được phương vị, không phải đắc ý tuyên cáo, mà chỉ là bình tĩnh tự thuật.

Thanh âm vừa dứt, rừng cây lại chậm rãi khôi phục bình thường.

Không có hơi thở, không có tiếng nói, Độc Cô Dạ đã đi xa rồi sao.

Năm ngón gắt gao nắm chặt dây đàn trong tay, Lưu Nguyệt hung hăng rủa hắn tốn hơi thừa lời, lại đột nhiên chợt nhíu mày, tên nghe hay, có ý tứ gì?

Chẳng lẽ, nói như vậy, người Độc Cô Dạ muốn thả, chính là Mộ Dung Lưu Nguyệt, chính là nàng?

Mặt mày đảo qua một tia kỳ lạ, thả nàng đi? Nàng khi nào cùng hắn có giao tình?

Mày gắt gao nhíu chặt, Lưu Nguyệt đối với Độc Cô Dạ thật mạc danh kỳ diệu (không thể hiểu nổi), kệ hắn muốn thả ai, giờ tìm cách thoát khỏi cái địa phương quỷ quái này mới là chuyện chính.

Vây nàng ba ngày, khiến nàng không thể tham gia trận đấu cuối cùng trên lôi đài, vậy kế hoạch của nàng, huyết thiềm thừ của nàng……

Không được, không thể để kế hoạch của nàng rối loạn.

Bất quá, đây là cái trận chết tiệt gì, rốt cục phải phá như thế nào đây.

Nàng tuy rằng từng là đệ nhất trong giới lính đánh thuê, nhưng cũng không đại biểu, nàng sẽ hiểu Kỳ môn độn giáp, Ngũ hành bát quái của Trung quốc cổ đại chứ, chưa nghe nói qua lính đánh thuê còn cần biết mấy cái này, thật sự có điểm làm khó nàng.

Ánh trăng dần lặn về tây, không trung một mảnh thâm lam (xanh đen).

Đó là dấu hiệu trời đã sắp sáng.

Mà giờ phút này, tại phủ của thành chủ Nghi Thuỷ thành.

“Toàn bộ g**t ch*t, một người cũng không tha?” Trong phủ đệ, trung niên nhân mặt mũi bình thường, nhướng cao mày nhìn thành chủ Nghi Thuỷ thành.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...