🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 192: Sát ra ôm chặt (8)

Không chiếm được chính là hủy diệt, không thể thần phục thì chỉ là đồ vô dụng.

Chính là, từ xa nhìn thoáng qua, hắn đột nhiên đổi ý, hắn không muốn giết nàng, không biết vì cái gì, chính là không muốn.

“Hãy bớt sàm ngôn đi.”Vẫn lạnh lùng dựa vào cây ngô đồng Lưu Nguyệt, nhìn Độc Cô Dạ đằng sau thần thái hoảng sợ trong nháy mắt, lạnh như băng mắt bá sáng ngời.

Lời nói còn đang phiêu đãng trong không trung, phong nhận trong tay đã muốn bắn về phía Độc Cô Dạ.

Phương hướng xẹt bay, nhanh như tia chớp.

Mắt thấy Độc Cô Dạ cái gì cũng không chuẩn bị, phải chịu một chưởng phong nhận, hắn đột nhiên hơi hơi động.

Chỉ thấy cổ tay hắn vung lên, trong tay áo sáo ngọc nháy mắt chém ra, trong người tiền nhoáng lên một cái.

Chỉ nghe phịch một tiếng giống như tiếng đao kiếm va chạm vào nhau, phong nhận của Lưu Nguyệt bị sáo ngọc trong tay Độc Cô Dạ hóa giải nhẹ nhành như không.

Lưu Nguyệt thấy vậy hơi nheo nheo mắt. Nàng tuy rằng không dùng toàn lực, nhưng xem ra Độc Cô Dạ cũng ngăn cản rất dễ dàng.

Không nghe nói võ công Độc Cô Dạ cao bao nhiêu, chỉ nghe qua hắn giỏi mưu lược, đứng đầu trong 7 nước. Hiện tại xem ra có lẽ sự việc không đơn giản như vậy, Độc Cô Dạ này quá mức sâu không lường được.

Đoi mắt chợt lóe ra sát khí. Người này rất nguy hiểm, nhất định sẽ uy h**p đến Triệt. Hiện tại hắn chỉ có một mình, vậy tốt nhất…

Ý niệm trong đầu chợt lóe, Lưu Nguyệt rất nhanh tiến lên trước một bước, năm ngón tay ấn lên dao cầm.

Một cước bước lên. Cảnh tượng trước mắt đột nhiên biến đổi. Vừa rồi trước mắt vẫn là rừng cây rậm rạp, Độc Cô Dạ đứng sừng sững ở phía trước. Một bước chân, tuy rằng vẫn là một mảnh rừng cây, nhưng Độc Cô Dạ lại biến mất, cả một tia tung tích cũng không thấy.

Lưu Nguyệt đột nhiên cả kinh. Đây là có chuyện gì?

Chẳng lẽ…

Ý niệm xẹt qua, Lưu Nguyệt vội vàng lui từng bước về, cảnh sắc trước mắt lập tức biến đổi. Độc Cô Dạ vẫn thản nhiên đứng ở nơi đó, không hề di chuyển, cực kì bình tĩnh nhìn nàng.

Năm ngón tay gắt gao nắm chặt tay còn lạ đang ôm dao cầm, Lưu Nguyệt cắn chặt môi dưới.

Chết tiệt, đây là bố trí quái quỷ gì?

Thản nhiên nhìn vẻ mặt đầy sát khí của Lưu Nguyệt, Độc Cô Dạ chậm rãi mở miệng nói : “Hôm nay, ta không thể giết ngươi. Sau này, đi hay ở, tùy ngươi”.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...