🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 190: Sát ra ôm chặt (6)

Lưu Nguyệt lắng tai nghe, đột nhiên nhướng mày, chậm rãi tựa người vào cây ngô đồng bên người, lạnh lùng nghe tiếng bước chân càng ngày càng đến gần.

Đám người này thoải mái tới gần nàng không chút che dấu.

Gió xuân thổi qua ngọn cây, người đã trạm định cách Lưu Nguyệt không xa.

Mi phi vào tấn, mày sắc như kiếm, đôi mắt đen láy mênh mang như biển xanh sâu thắm, tóc dài được buộc thành một bó tùy ý bay bay phía sau người, lạnh lẽo đến mức có thể thể đóng băng hết thảy, nhưng là lại xinh đẹp làm cho người ta muốn đui mù.

Giống như hoa sen trong tuyết, lạnh lùng vô song, lại khuynh quốc khuynh thành.

Kia không phải chính là thái tử Ngạo Vân quốc, Độc Cô Dạ.

Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn Độc Cô Dạ một thân ăn mặc tùy ý không chút nào sợ bại lộ thân phận, ánh mắt ban ngày kia nàng quả nhiên không cảm giác sai, Độc Cô Dạ, chính là kẻ đã gặp mặt ba năm trước.

Ba năm không gặp, Độc Cô Dạ ngày càng lạnh hơn, cũng càng toát lên khí chất thiên hạ vô song.

Độc Cô Dạ đứng ở trong bóng đêm, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt một thân lạnh như băng, trong mắt tía sáng chớp động, giống như đang tinh tế xem xét.

Lưu Nguyệt bất động thanh sắc, tùy ý để Độc Cô Dạ đánh giá, con người này đánh giá người khác, nếu không cẩn thận, sẽ lộ ra sơ hở.

Một thân hơn người, tuấn mỹ tiêu sái.

Đây là phong độ,tao nhã mà nam tử mới có, cái này nữ tử không thể có được cũng không có khả năng ngụy trang.

Độc Cô Dạ nhìn Lưu Nguyệt liếc mắt một cái, hơi hơi nhíu mày.

Nhưng mà, Lưu Nguyệt cho hắn cảm giác quá giống, rất giống nàng ba năm trước, một thân nho nhỏ tiểu vương phi dung mạo không sắc sảo.

Sự sát phạt quyết đoán, sát khí tử vong đầy người, tất cả chỉ có ở nàng, Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Chính là từ một kẻ không xu dính túi, trong giây lát vang danh tứ phương bởi danh hiệu Dực Vương phi.

Quá giống, nếu không phải người trước mắt là nam tử, hắn cơ hồ nhất định cho rằng người này chính là Mộ Dung Lưu Nguyệt, người vốn vẫn là Dực Vương Phi của Thiên Thần quốc.

Ánh mắt lạnh lùng chậm rãi thu lại đánh giá, Độc Cô Dạ đạm mạc nhìn Lưu Nguyệt trước mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...