🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 173: Cái đích cho mọi người chỉ trích (1)

Lưu Nguyệt thoạt nhìn cường hãn cực kỳ, nguyên lai cũng chỉ có như thế.

Dây đàn đã đứt, không thể điều khiến được gió, lúc này việc đối phó với Lưu Nguyệt trở nên vô cùng dễ dàng.

Khách quý ngồi trên khán đài có một số người quay đầu không dám nhìn Lưu Nguyệt, người lớn lên xinh đẹp như vậy nay lại phải chết trước mắt bọn họ, quả thực không nỡ.

Lưỡi dao sắc bén đưa lên cao, Lương Thành vừa thấy Lưu Nguyệt trong tay cầm huyền đã gãy, trên mặt phát ra một tia lạnh như băng, phản thủ một kiếm liền hướng cổ Lưu Nguyệt chém tới.

Đã không có phong nhận khả phát, kẻ không có nội lực như Lưu Nguyệt, chính là không chịu nổi một kích.

Mà cách đó không xa, Vân Triệu mặt mày liền biến sắc, một tiếng đứng lên, trong tay chiết phiến (quạt) nhất hoành, nhìn như muốn lao ra.

Ngay trong lúc nguy cấp trùng trùng này..

Lưu Nguyệt sắc mặt không thay đổi đột nhiên lạnh lùng cười, tay vung lên, bắt lấy mảnh dây đàn bị đứt, toàn thân chợt lóe một tia quỷ mị, không hề có ý định né tránh kiếm của Lương Thành, ngược lại, còn khẩy dây đàn trong tay.

Ánh mặt trời chói mắt, hào quang b*n r* bốn phía.

Đem hết thảy trên mặt đất chiếu rọi rõ ràng.

Nhưng mà trong giờ khắc này, không ai thấy Lưu Nguyệt di động như thế nào, không ai thấy Lưu Nguyệt là như thế nào liền đứng phía sau lưng Lương Thành.

Cái loại tốc độ này không nhanh, nhưng cách thức lại tuyệt đối quỷ dị.

Giống như đang xem một pha quay chậm, rồi đột nhiên chỉ trong chớp mắt biến hóa trở nên tốc độ cực nhanh, dĩ nhiên không có bất luận kẻ nào thấy rõ ràng.

Trên lôi đài, Lưu Nguyệt đứng phía sau Lương Thành, ôm dao cầm ở tay trái, tay phải lại để lên trước đôi môi đỏ sẫm, một sợi ánh bạc lóe lên trong tay nàng, rất nhỏ, rất sáng, đó là một sợi dây đàn đã đứt.

Lương Thành đưa lưng về phía Lưu Nguyệt, trên mặt thần sắc không chút thay đổi, thậm chí không có vẻ kinh ngạc hay kinh sợ, trong tay, kiếm đưa lên đã mất đi mục tiêu.

Thân thể đứng thẳng tắp đột nhiên hơi ửng đỏ, một màu đỏ như máu, từ đỉnh đầu chậm rãi tuôn ra, khiến bộ quần áo màu lam nhuốm đầy sắc thái quỷ dị.

Một sợi dây đàn thật nhỏ, màu bạc, quấn quanh đầu hắn, ấn sâu vào da thịt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...