🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 169: Võ lâm đại hội (14)

Lưu Nguyệt không để ý đến, Vân Triệu giống như cũng không cần Lưu Nguyệt phải trả lời, cúi đầu vừa đi vừa suy nghĩ, đẩy cửa ra ngoài.

Lưu Nguyệt cũng không để vào mắt, hắn kích động như vậy làm gì.

Ngoài cửa sổ, bóng cây lắc lư, trăng lạnh như nước.

Trong phòng, gió yên biển lặng.

Giống như chuyện vừa rồi chỉ là một hồi nhạc đệm, một con gián mà thôi.

Ngày thứ hai, thời tiết sáng sủa, tại nơi tổ chức đại hội võ lâm càng thêm đông đúc, chỉ vì nghe nói hôm nay có trận của nam tử áo trắng tên Lưu Nguyệt kia.

Trên chỗ khách quý, Lưu Nguyệt cùng Vân Triệu vẫn ngồi với nhau như trước.

Chậm rãi uống trà, giống như nàng đến không phải để tỷ thí, mà là người quan khán vậy, so với những người xem chân chính xung quanh còn muốn thanh nhàn hơn.

“Lưu Nguyệt đánh với Phương Hồng.” Một tiếng hô to, người xem phía dưới nhất thời vỗ tay như sấm, mọi người đều kiễng chân lên cố nhìn về phía Lưu Nguyệt.

Trong đó, có rất nhiều nữ tử ăn mặc cực kỳ xinh đẹp.

Phương Hồng, ba mươi tuổi, một tay dùng liễu diệp đao vô cùng thuần thục, lúc này thân thể như cột sắt, vừa đứng vững trên lôi đài, cảm giác được lôi đài bị chấn run rẩy.

Lưu Nguyệt nhìn người này, biểu tình gì cũng không có, tay chậm rãi sờ dao cầm để trên đùi, không nhúc nhích.

“Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt.” Người chủ trì thấy Lưu Nguyệt không lên sân khấu, không khỏi cao giọng hướng nàng hô lớn.

“Lưu huynh, mau, huynh mau lên sân khấu.” Vân Triệu chau mày nhìn Lưu Nguyệt.

Phương Hồng đứng trên lôi đài, thần tình đầy sát khí nhìn Lưu Nguyệt, liễu diệp đao nâng lên, chỉ thẳng hướng Lưu Nguyệt đang ngồi chỗ ghế khách quý, ý khiêu chiến, không cần nói cũng hiểu.

Lưu Nguyệt thấy vậy, lạnh lùng hừ một tiếng, ngón tay trắng nõn đột nhiên hơi khẩy trên dao cầm, kéo hai dây đàn, bắn thẳng đến Phương Hồng người đầy sát khí đang đứng trên lôi đài.

Chỉ nghe hai tiếng đàn liên tiếp rất nhỏ, Phương Hồng trên đài cao đột nhiên trợn hai mắt, không dám tin nhìn hướng Lưu Nguyệt, cổ họng thì thầm vài tiếng, đầu gối mềm nhũn, quỳ sập xuống.

Người xem chung quanh, nhất thời ồn ào.

Chỉ thấy đầu gối Phương Hồng lúc quỳ xuống, máu tươi chậm rãi chảy ra, nhuộm đỏ cả một ô gạch.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...