🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 168: Võ lâm đại hội (13)

Dám động đến nàng, muốn tới cũng không được, muốn lùi cũng không xong.

Hắc y nhân kia còn đang ở giữa không trung, dùng mắt thấy được hắn còn chưa kịp chạy vào chỗ khuất.

Phong nhận bắn sau mà đến trước, mau chóng đuổi theo, thân ảnh giữa không trung phịch một tiếng ngã xuống đất, giữa tiểu viện vặn vẹo giãy dụa vài cái, rồi ngừng nhúc nhích.

Sau đó, máu tươi chậm rãi thẩm thấu ra, đỏ tươi tuyệt đẹp.

Người có nhanh cách mấy, cũng không qua được tốc độ của gió.

“Ra chuyện gì? Ra chuyện gì?” Giữa một màn quỷ dị như vậy, Vân Triệu như một gã hàng cá, lớn tiếng la lên láo nháo.

Ngay sau đó, Lưu Nguyệt chỉ thấy cửa phòng bị đá một cái mở toang, Vân Triệu quần áo không chỉnh vọt vào, trong tay còn nắm chiết phiến của hắn. (chiết phiến: quạt giấy)

Tới cũng thật nhanh, Lưu Nguyệt nhìn Vân Triệu vừa chạy vào.

Từng bước bước vào, Vân Triệu thấy trong phòng một chút dấu vết đánh nhau cũng không có, chỉ có Lưu Nguyệt lạnh lùng nằm trên giường nhìn hắn.

Thoạt nhìn, giống như chính Vân Triệu còn muốn khẩn trương hơn cả Lưu Nguyệt, khiến hắn không khỏi trừng mắt nhìn nàng.

“Đi ra ngoài.” Lưu Nguyệt liếc Vân Triệu, lạnh lùng ném một câu, trở mình, cố thuyết phục bản thân ngủ ngủ, giống như tuyệt không để chuyện vừa rồi vào mắt.

Vân Triệu thấy màn này, sờ sờ trán, đột nhiên ngẩng đầu, hít thật sâu một hơi không khí trong phòng, nhíu mày nói: “Mê hồn hương?”

Dứt lời, cũng không quản đây là phòng Lưu Nguyệt, rất nhanh chạy tới hất cửa sổ ra, nhìn vào bóng đêm mờ mịt bên ngoài.

Trong tiểu viện, bóng người đã chết kia biến mất, chỉ còn lại một vết máu to giữa ánh trăng mông lung mờ ảo, không phải dễ thấy, nhưng không thoát được ánh mắt người có tâm tìm kiếm.

Vân Triệu nhíu mày, nhìn vết máu dưới mặt đất, quay đầu nhìn Lưu Nguyệt vân đạm phong khinh, đang cố ngủ, nửa ngày sau mới nhướng nhướng mày nói: “Nguyên lai ( thì ra) là một con gián.”

Vừa nói vừa vờn vờn tóc, tiêu sái quạt quạt chiết phiến trong tay, bất quá do lúc này quần áo cả người không chỉnh, nên không nhìn ra một chút vẻ phong lưu tiêu sái, chỉ như một tên có vấn đề thần kinh.

“Ta đi ngủ tiếp đây, nếu có con gián to hơn, huynh đệ bảo ta một tiếng, ta đến giúp huynh đánh, phòng chừng hai ngày tới, sẽ còn nhiều hơn.” Quơ chiết phiến trong tay, Vân Triệu híp híp mắt, ngáp một cái.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...