🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 162: Võ lâm đại hội (7)

Vừa ngồi xuống, Vân Triệu liếc mắt một cái liền nhìn thấy đám người Trầm Mộc trên ghế đối diện, lập tức ánh mắt sáng lên, toàn bộ toát ra hưng phấn .

Cây quạt trong tay không ngừng phe phẩy, miệng liến thoắng nói không nghỉ một hồi, mỗi người được nói tới quả thực đều quen thuộc hiểu rõ như lòng bàn tay, thật giống như cao thủ thất quốc đều là kẻ hắn nuôi trong nhà.

Người tỏa sáng như ánh mặt trời, quả nhiên nói nhiều, bất quá, có chút có thể nghe được.

Lưu Nguyệt cầm lấy tách trà, theo hướng tay Vân Triệu nhìn lại, một đám cao thủ nàng không biết, nay đã có đôi phần nhìn ra.

"Lưu huynh, huynh xem, đó có phải là Nghi Thủy thành chủ, lão gia hỏa này lợi hại nha, cư nhiên có được huyết thiềm thừ, vận khí tốt như vậy, nếu ta cõ võ công tốt một chút, ta nhất định phải đi lên đoạt lấy danh hiệu đệ nhất, huyết thiềm thừ này cũng chính là thứ tốt, rất tốt."

Hai mắt tỏa sáng, Vân Triệu cơ hồ muốn đem Nghi Thủy thành đang chuẩn bị phát đọc diễn văn, tuyên bố võ lâm đại hội bắt đầu, nhìn như muốn xuyên thấu.

Ánh mắt kia, so với ánh mắt được nhìn thấy người trong lòng xem chừng còn nóng bỏng hơn.

Trong đại hội ồn ào náo nhiệt, đông đúc như bầy cá xac_din, mọi người chỉ trỏ bàn luận, chỉ có Lưu Nguyệt cùng Vân Triệu vẫn thản nhiên ngồi trên một ghế, xung quang không có ai, chiếc ghế to như vậy cũng chỉ có hai người ngồi.

Một người tuấn lãng sáng lạn, một kẻ hạo đẹp như nguyệt.

Kia một thân khí độ tao nhã ,tư thái thản nhiên trong trẻo nhưng lạnh lùng, cùng kia kinh thế tuấn mỹ, hai người hợp lạị tạo nên thứ tinh quang làm người ta hoàn toàn muốn đui mù con mắt.

Vô số quần chúng hay khách quý, thần sắc ba phần đặt lên cuộc tỷ thí, mà bảy phần tâm tư lại đặt hết trên người Lưu Nguyệt, một thân tuấn mĩ.

Liền ngay cả Nghi Thủy thành chủ không kìm được cũng liếc qua đây ba bốn lần, đừng nói chi là những người khác.

Người tuấn mĩ như vậy, rốt cuộc là từ nơi nào tới, như thế nào mà từ trước đến nay không có gặp qua? Như thế nào lại tuấn mỹ đến trình độ này?

Trái lại Lưu Nguyệt một thân lãnh đạm, cũng không thèm nhìn tới ánh mắt xung quanh, thản nhiên xem như không có chuyện gì.

Vân Triệu bên cạnh cũng vẫn như cũ miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, hai người thản nhiên như không, ngược lại lại hấp dẫn càng ngày càng nhiều ánh mắt.

Trong lúc nhất thời, giống như những người này không phải tới xem tỷ thí, mà là đến xem Lưu Nguyệt .

"Nam tử này là ai?" Ở phía đông lôi đài, một nam tử trung niên ngồi ở bên người Nghi Thủy thành chủ, đè thấp thanh âm hướng Nghi Thủy thành chủ hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...