🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 156: Võ lâm đại hội (1)

Mi không vẽ mà dày, thần không tô mà sống động, mắt như sao sáng, phong thái hơn người.

Trong nháy mắt, mọi người chung quanh nhất tề an tĩnh lại, trong lòng đều cùng loé ra ý niệm này.

Chỉ thấy, người trong xe ngựa ăn vận vô cùng đơn giản, áo bào màu nguyệt bạch, tóc đen dài tuỳ ý buộc thành một bó, không có bất kỳ trang sức dư thừa gì, nhưng phong tư thiên thành, ngạo nghễ quần hùng.

Một thân trong trẻo mà lạnh lùng, anh khí bừng bừng.

Đôi mắt đen như diệu thạch đảo qua mọi người, ánh mặt trời sáng lạn cơ hồ đều bị hắn đoạt mất, quả thực tuấn lãng như từ bức tranh đi ra, phong độ này, là nhân trung cực phẩm. (diệu thạch: có một loại đá người ta gọi là “đá thiên thạch”, nó màu đen, khi mài rồi trở bên vô cùng bóng, dưới ánh sáng mặt trời loé sáng như màu mắt con người vậy)(nhân trung cực phẩm: cực phẩm trong loài người)

Người trong giang hồ cũng không phải chưa gặp qua người đẹp, nhưng nam tử tuấn mỹ này, cư nhiên như hút hồn bọn họ, có thể thấy được phong tư tuyệt đỉnh đến mức nào.

Bạch y nhân thản nhiên nhìn lướt qua đám người xung quanh, cất bước đi vào khách đ**m, mã xa phu (người đánh xe ngựa) theo sát phía sau.

Đợi cho bạch y nhân biến mất trong khách đ**m, mọi người bên ngoài mới hoàn hồn phản ứng lại, nghẹn họng nhìn trân trối, không biết nói gì cho phải.

Nếu đó là một nữ tử dung mạo tuyệt sắc, bọn họ trợn tròn mắt xem còn không có gì đáng nói, nhưng đây rõ ràng là một gã nam nhân.

Bọn họ cư nhiên là loại người “đức hạnh” như vậy, quả thực là…..

Chỉ là, không biết giải thích sao, ánh mắt bị hắn hấp dẫn, ánh mắt tự động nhìn hắn chăm chú, cứ như hắn trời sinh ra là để vạn người chú mục vậy.(chú mục: nhìn chăm chú/ngưỡng vọng)

Giờ ngẫm lại, thấy thật mạc danh kỳ diệu.

Mọi người phản ứng lại được rồi mới cảm thấy hối hận, như thế nào lại bị một nam nhân hấp dẫn, quên mất chuyện đề nghị có thể dàn xếp cho bọn họ ở trọ cùng không, lúc này, người đã đi mất, bọn họ đi đâu tìm hắn đây, chẳng lẹ hôm nay thật muốn ngủ ngoài đường cả đám.

Trong nhất thời, bên ngoài đ**m còn ồn ào ầm ĩ hơn cả ban nãy nữa.

Tiến vào trong, mã xa phu vẫy tay cho chưởng quầy lui, cùng bạch y nhân tiến vào phòng hạng nhất.

“Chủ nhân, uống trà.” Cởi bỏ mũ rơm trên đầu, mã xa phu lộ ra tướng mạo vốn có, ác liệt mà lãnh khốc, đây chẳng phải là đệ nhất Huyết ảnh vệ - Đỗ Nhất – thủ hạ của Lưu Nguyệt sao.

“Không cần.” Bạch y nhân ngẩng đầu nhìn bên ngoài viện, một mảnh hoa nở rộ chào đón xuân sang.

Dung mạo tuyệt sắc, phong tư trác tuyệt.

Nhìn kỹ, kia không phải Lưu Nguyệt thì là ai.

Chính là, so với Lưu Nguyệt mười ba tuổi trước kia, càng trở nên xinh đẹp, hơi thở càng bình tĩnh, giống như những người từng trải đời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...