🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 147: Phong vân tái khởi (3)

Trong đem tối, huyết sắc văng khắp nơi.

Tời, càng ngày càng tối.

Thiên Thần hoàng cung, đông cung thái tử.

"Không cần, ta cầu ngươi, Lưu Nguyệt, ta van cầu ngươi, ngươi giết ta, buông tha Thừa Nhi đi, ta cầu ngươi. . . . . ."

Một tóc bay tán loạn trên mặt, Liễu hoàng hậu chật vật quỳ trước Thái tử đông cung, không ngừng hướng Lưu Nguyệt đi đến mà đập đầu.

Huyết sắc, từ trên trán chảy nhỏ giọt xuống, nhiễm đỏ cả bậc thang bạch ngọc.

Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn Liễu hoàng hậu liếc mắt một cái, mặt lộ vẻ sát khí: "Ngươi tính cái gì vậy."

"Ta không tính toán cái gì cả, chỉ van cầu ngươi tha cho Thừa Nhi của ta, Lưu Nguyệt, ta cầu. . . . . ."

"Câm miệng, ngươi không có tư cách gọi tên ta." Không có rống giận, không có phẫn nộ, chỉ có lạnh như băng, tuyệt đối thiết cứng rắn.

Đó chính là tuyệt đối quyết liệt không bỏ qua.

Nghe Lưu Nguyệt như thế kiên quyết, Liễu hoàng hậu quỳ trên mặt đất, chậm rãi thu tiếng khóc, giống như bất cứ giá nào ngẩng đầu, oán hận cực kỳ trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi nói:

“ Mộ Dung Lưu Nguyệt, ngươi không nên ép người quá đáng, hôm nay, chúng ta là thua , tuy nhiên cũng không phải hoàn toàn thua.

Ngươi buông tha choThừa Nhi, bản cung hôm nay liền bồi ngươi cái mạng, nếu là ngươi phải đuổi tận giết tuyệt, cũng đừng trách bản cung ngọc thạch câu phần.( chú thích:ngọc và đá cùng vỡ, liều chết cùng nhau)

Trên người ngươi bản cung đã sớm hạ độc, ngươi buông tha cho Thừa Nhi, bản cung liền nói cho ngươi giải dược, nếu không, chúng ta cùng đi gặp diêm vương gia, chúng ta phải chết, cũng tuyệt đối không để ngươi sống."

Liễu hoàng hậu trong miệng thốt ra lời nói tàn đầy oán hận, đó là con bài cuối cùng của nàng chưa lật, đó là điều cuối cùng nàng có thể dựa vào.

Lưu Nguyệt nghe Liễu hoàng hậu cuối cùng cũng đe dọa, chậm rã nở nụ cười, lạnh như băng mà thị huyết cực kỳ.

Chậm rãi tới gần Liễu hoàng hậu đang quỳ, Lưu Nguyệt một phen chế trụ bên dưới Liễu hoàng hậu, hai tròng mắt tối đen nhưng tràn ngập thị huyết chặt chẽ nhìn gương mặt Liễu hoàng hậu.

Lưu Nguyệt lạnh lùng nói: "Ngươi cho là ngươi còn có thể theo ta đàm phán, ngoạn độc, ta nói cho ngươi biết, bổn vương phi là ngoạn độc tổ tông, thần kinh độc tố, muốn hại ta si ngốc vô thanh vô tức chết đi, ngươi xem ta nói có sai không?."

Một ngụm nuốt khan, độc dược kia đã bị Lưu Nguyệt như vậy nói rõ ràng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...