🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 135: Nợ máu phải trả bằng máu (1)

Lưu Nguyệt giờ thậm chí còn không cảm thấy mình đang bị bỏng, trông không khác gì mấy thi thể trong điện, bị nướng cháy đen.

“Ầm ầm ầm….” Trên đỉnh đầu, đột nhiên vang lên tiếng sấm, tia chớp bay loạn, mưa nhìn như vô số ngân xà (rắn bạc) vũ động trên bầu trời, giương nanh múa vuốt, cực kỳ dữ tợn.

Trời, từng giọt mưa rơi rơi.

Trời sao vốn lung linh, giờ không thấy đâu nữa.

Đen, trong trời đất giờ chỉ còn lại đêm đen cùng bóng lửa quỷ dị trên nền đất.

“Hiên Viên Triệt, chàng ở đâu, trả lời ta một tiếng, trả lời ta một tiếng đi a…..” Tiếng gọi điên cuồng, Lưu Nguyệt không ngừng lướt qua xem đám thi thể trong đại điện.

Không để ý tính mạng của mình, trong mắt chỉ có một người, Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt.

“Nguyệt……” Thanh âm khẽ như tiếng muỗi kêu vang lên trong góc đại điện, tiếng rất nhỏ, nhỏ như tiếng gió thổi qua, khiến người ta vô hình trung không chú ý tới.

Nhưng mà, Lưu Nguyệt nghe được, nàng nghe thấy được.

Xoay nhanh người lại, trên mặt không giấu được vẻ mừng như điên, Lưu Nguyệt cắm đầu phóng đến nơi vừa phát ra tiếng.

“Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt.” Thân người lướt qua ngọn lửa, Lưu Nguyệt nhìn lướt qua cứ như bị nó cuốn lấy, cắn nuốt đi.

Một cây cột đá thật to bị sụp, đè lên chân Hiên Viên Triệt, khiến hắn không thể động đậy được gì, mặt tái nhợt không còn chút máu, khoé miệng máu rỉ ra từ từ, từ nơi đó, xuyên qua ngọn lửa cuồng nộ, nhìn nàng, nhìn nàng chăm chú.

Khi nhìn thấy nàng, một mạt lo lắng trong mắt rất nhanh biến mất, hoá thành vui sướng tận cùng, một mạt phẫn hận khi nhìn thấy nàng, cũng tản ra một chút gì đó…. hạnh phúc.

Nụ cười, thật ôn nhu, chậm rãi nở trên khoé môi Hiên Viên Triệt.

Gì cơ, hắn cư nhiên còn cười được, vì nàng không có chuyện gì sao? Bởi vì hắn đã hết lo lắng sao ?

Tâm Lưu Nguyệt nhất thời nghẹn không nói nên lời.

Mà người trước mắt, cả người cao thấp cũng không khá hơn nàng là mấy, đã gần không cố được nữa, cả người đều như bốc cháy.

Ngọn lửa bao lấy Hiên Viên Triệt, l**m đến vạt áo của hắn.

Xà nhà trên đầu đang kêu lên răng rắc, một tiếng vang lên, xà nhà gãy đoạn rơi xuống, sắp sửa đè lên người Hiên Viên Triệt.

Nhảy mạnh một cái, Lưu Nguyệt không chút suy nghĩ xông lên phía trước, cả người toàn lực nâng lấy cột bị lửa đốt kia, ném phịch một tiếng qua bên cạnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...