🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 54: Chương 54

Khi Derrick về đến nhà là đã gần nửa đêm.

Cậu ướt đẫm mồ hôi, đầu óc choáng váng, suýt nữa thì vấp ngã ngay ngưỡng cửa.

Giờ này, Lâm Thời chắc hẳn đã ngủ rồi, vì thói quen sinh hoạt của anh luôn rất đều đặn. Lát nữa khi tắm, phải vặn nước nhỏ thôi, Lâm Thời ngủ rất thính, có động tĩnh nhỏ là tỉnh ngay.

Đang nghĩ ngợi, Derrick ngẩng đầu lên, thấy đèn bếp vẫn còn sáng.

Trong lúc cậu còn đang ngẩn người, Lâm Thời bưng một bát mì nước đi ra, thấy cậu thì khóe môi lập tức nhếch lên:

“Anh đã nghĩ giờ này em cũng phải về rồi chứ. Đói không? Mì mới làm cho em này.”

Vừa nói, anh vừa bật chiếc đèn nhỏ ở góc tường. Dưới ánh sáng ấm áp, gương mặt nghiêng của anh sáng ngời như ngọc.

Derrick hơi mơ hồ: “Anh vẫn chưa ngủ sao?”

Lâm Thời giơ tay vẫy cậu bé lại gần: “Đây không phải là đang đợi cậu bé chăm chỉ của chúng ta về nhà sao?”

“Yên tâm, anh đã nếm thử rồi, ăn không chết được đâu.”

Derrick chầm chậm đi tới, không thể nói rõ cảm xúc của mình là gì, chỉ cảm thấy lồng ngực nóng hổi: “Em tưởng anh sẽ đi ngủ trước…”

Khi cậu bé lại gần, Lâm Thời xoa xoa đầu cậu: “Anh bây giờ dù sao cũng là người giám hộ của em, chút trách nhiệm đó vẫn phải có chứ.”

Mặc dù phần lớn thời gian, Derrick mới là người chăm sóc anh.

Nghĩ đến đó, Lâm Thời lại thấy hơi chột dạ.

Derrick nghiêng đầu tránh tay Lâm Thời, khẽ giải thích: “Em đầy mồ hôi, dơ lắm.”

“Đừng bận tâm chuyện đó, ăn mì trước đi.”

Derrick dừng lại, ngồi vào bàn, gắp một miếng mì và nếm thử.

Thiếu muối, hơi nhạt, gần như không có vị gì.

Nhưng lại rất ngon.

———

Không khí ở Thiên Khải mấy ngày gần đây thực sự không tốt chút nào.

Các thành viên huấn luyện vẫn ổn, nhưng những người ở ban quản lý Thiên Khải luôn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, cứ như vừa đánh rơi 5 triệu trên đường.

Lần trước, Lâm Thời bị gọi lên văn phòng thủ lĩnh vì báo cáo công việc toàn do AI viết thay, không có chút dấu ấn cá nhân nào. Thủ lĩnh cũng bốc hỏa, nhưng Lâm Thời cảm thấy trách nhiệm của mình không lớn, vì đối phương đã giận từ trước khi cậu vào rồi.

"Mấy ngày nay mọi người sao vậy?" Lâm Thời kéo Thiên Dạ lại, bực bội nói, "Ai cũng như vừa uống phải thuốc súng."

Màn hình của Thiên Dạ vẫn liên tục cuộn, thời gian này cô bận tối mặt. Nghe thấy câu hỏi, cô không ngẩng đầu: "Cậu nghĩ sao? Tự nhớ lại xem gần đây đã xảy ra chuyện gì."

Lâm Thời khoanh chân ngồi dưới đất, ngửa đầu lên suy nghĩ. Mỗi khi suy nghĩ, cậu có thói quen mở to mắt, khiến đôi mắt đen láy càng thêm long lanh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...