🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 43: Chương 43

Có vẻ như là sự thương hại.

Quái lạ, Thiên Dạ mà cũng có cảm xúc này à?

Thiên Dạ dường như đọc được suy nghĩ của cậu, thở dài và hỏi: "Vậy trước đây cậu đã sống sót thế nào?"

Ở một nơi như khu A12, dân thường sống rất khó khăn.

Lâm Thời hồi tưởng lại: "Hồi nhỏ tôi trốn ở ngoài hàng rào trường học để học lỏm về cơ giáp, sau này chú Giang làm cho tôi một chiếc, tôi lái nó đi làm việc cho các quý tộc."

Cứ thế làm mười mấy năm, cho đến khi được đưa vào Thiên Khải.

Thật kỳ lạ, rõ ràng không lâu trước đây cậu vẫn còn lăn lộn ở khu A12, mà giờ khi nói lại, cứ như chuyện đã xảy ra từ mấy năm trước rồi.

Xem ra đãi ngộ ở Thiên  Khải tốt thật, chỉ vài tháng đã khiến cậu có chút quên đi gốc gác.

Thiên Dạ không nói gì.

Cô nhìn Lâm Thời rất lâu, rồi thử hỏi một cách vòng vo: "Cậu thấy người ở khu A12 thế nào?"

Lâm Thời ngớ ra.

Sao tự dưng lại hỏi cái này?

Nhưng cậu vốn vô tư nên cũng không nghĩ nhiều, suy tư một lúc rồi thành thật trả lời:

"Họ đều rất tốt. Khi làm nhiệm vụ tôi kết bạn được không ít người cùng nghề. Mỗi lần gặp tôi họ đều nhiệt tình đùa giỡn, dù trên mặt không cười, nhưng hành động đã tố cáo họ. Họ thường không báo trước mà lao lên đấu với tôi. Mà nói thật, nhờ có họ mà tôi mới tiến bộ nhanh như vậy."

Lâm Thời nở một nụ cười hạnh phúc.

Thiên Dạ: "..."

"Sau khi trở về Thiên Khải, cậu nên đi kiểm tra lại đầu óc đi."

Lâm Thời nghi hoặc: "Vì sao?"

Thiên Dạ mỉm cười: "Đần độn đến mức này, chắc cũng được coi là bệnh rồi."

Lâm Thời cảm thấy đây không phải lời hay, nhưng lại không có bằng chứng.

Cậu nhận lấy ly nước Derrick đưa, vừa uống vừa ngờ vực đánh giá Thiên Dạ.

Đúng lúc này, giọng Samuel từ phía sau vọng đến:

"Khu A12, sao các ngươi lại xem cái chỗ này?"

Tiểu hoàng tử trẻ tuổi với thái độ kiêu ngạo: "Đây là khu vực phồn thịnh nhất của Liên Bang chúng ta, mẹ ta được gia tộc chọn từ đây đưa đến bên cạnh phụ vương."

"Nhưng mà," giọng anh ta chuyển sang vẻ chán ghét, "Chỗ các ngươi xem quá lệch đi. Đây là nơi đám dân đen  không xua đuổi được sẽ ở, dơ bẩn chết đi được."

Hiện trường một khoảng lặng.

Thiên Dạ theo bản năng nhìn về phía Lâm Thời. Derrick không hề che giấu sự tức giận trong mắt, định xông lên thì đã bị Lâm Thời kéo lại một cách kín đáo.

Cậu có vẻ rất bối rối: "Dân đen?"

Từ sau ngày chia tay không êm đẹp đó, Lâm Thời đã không còn nói chuyện tử tế với anh ta nữa.

Nên khi nhận được sự đáp lại, Samuel rõ ràng là rất vui vẻ.

Anh ta kiêu ngạo sửa lại ống tay áo: “Có gì không đúng à? Rõ ràng khu A12 là nơi ở của giới quý tộc Liên Bang, vậy mà lại bị bọn chúng mặt dày lén lút chiếm đóng. Ngay cả những nơi dơ bẩn như cầu vòm cũng có thể ở được, không phải lũ dân đen thì là cái gì?”

Derrick không thể chịu đựng thêm nữa, cậu nhe răng về phía anh ta: “Im miệng!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...