🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 107: Chương 107

Lâm Thời ngồi bên cạnh Derrick, được chăm sóc rất chu đáo.

Cậu thích ăn gì, không thích ăn gì, Derrick đều biết rõ. Lâm Thời chỉ cần ngồi đó thật xinh đẹp, Derrick sẽ tự lo liệu mọi thứ.

Lâm Thời cuối cùng cũng được trở lại làm vị hoàng đế yêu thích của mình.

Sau khi ăn uống no nê, Lâm Thời ôm lấy Derrick, dụi dụi như thể khen thưởng: "Cảm ơn bảo bối."

Derrick khẽ khựng lại, định ôm đáp lại thì Lâm Thời đã mềm mại rời khỏi vòng tay anh, múc một bát canh cá và đi về phía Samuel.

Derrick: "..."

Anh nhấc mí mắt, nhìn sang lạnh lùng.

Samuel chỉ cảm thấy cơ thể chợt lạnh, ngẩng đầu lên, chưa kịp nhìn rõ là gì thì một bóng hình xinh đẹp đã lướt vào tầm mắt.

"..."

Hôm nay Lâm Thời mặc đồ thường, quần rộng ống suông cạp cao kết hợp với áo lụa cao cổ màu đen. Thiết kế này làm cậu đi lại cứ như một nàng tiên cá đuôi đen đang lay động, nếu nhìn qua loa, có lẽ sẽ lầm tưởng Lâm Thời mặc váy.

Mặc dù bộ quần áo này dính chút vết máu do chiến đấu cách đây không lâu, nhưng chẳng hề làm giảm phong thái, ngược lại còn thêm chút ý vị đặc biệt.

Yết hầu của Samuel lên xuống, muốn dời ánh mắt đi nhưng không thể nào làm được, chỉ đành bất lực nhìn Lâm Thời càng lúc càng gần.

Cậu quỳ xuống trước mặt Samuel, ống quần xòe ra như một đóa hoa, còn khóe môi Lâm Thời mang theo nụ cười trêu chọc, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, vừa xinh đẹp lại vừa tinh ranh: "Muốn ăn không?"

Samuel nhất thời hồ đồ, lẩm bẩm hỏi: "Ăn cái gì?"

Giờ phút này hắn lại tiếc là cổ áo của bộ đồ này có chút cao, nếu là cổ rộng hơn, từ góc độ này của anh, chắc chắn có thể nhìn thấy nhiều hơn.

"Còn có thể là cái gì?" Lâm Thời thấy câu hỏi của hắn khó hiểu, nên đưa bát canh cá về phía Samuel một chút: "Canh cá chứ gì."

"..." Lúc này Samuel mới như tỉnh táo lại một chút, rũ mắt nhìn xuống, một lúc sau mới cười lạnh: "Cậu sẽ cho tôi sao?"

Lâm Thời suy nghĩ một lát, nói: "Biết đâu đấy?"

Samuel ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mặt Lâm Thời: "Tôi không biết, dù sao cậu luôn đối với tôi chẳng nể nang gì."

Lâm Thời không nghe ra sự mỉa mai trong đó, bất mãn nói: "Nói cho rõ, rõ ràng là người của ngài động thủ trước có được không? Hơn nữa ngài nhìn xem, vết thương trên đầu tôi nghiêm trọng đến mức nào."

Samuel khựng lại, nhìn về phía trán Lâm Thời, quả thật dấu thuốc vẫn còn.

Ánh mắt hắn ta lóe lên, như không muốn đối mặt, quay đầu đi.

Lâm Thời biết hắn ta chột dạ, đắc thắng hừ hai tiếng, nói: "Biết lỗi là được rồi, này, cho ngài."

Đầu gối Samuel nóng lên, hắn ta kinh ngạc quay đầu lại.

"Ăn đi." Lâm Thời đứng lên, vỗ vỗ đầu gối dính tro rơm, nhìn Samuel từ trên cao xuống: "Tôi cũng không có hoạt động ngược đãi tù binh đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...