🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 209: Chương 209

Có điều email của cô vẫn chưa xem xong, còn đẩy đẩy anh quở trách: “Vậy anh đi qua một bên đợi em một chút, anh như thế này em không thể nào làm việc được.”

Diệp Thù Yến muốn ngồi ở bên cạnh cô: “Anh đến giúp em.”

“Không cần.”

Đường Noãn rất kiên định vấn đề này: “Vốn là muốn giúp anh chia sẻ gánh nặng, giờ để anh làm thì còn ý nghĩa gì nữa?”

Diệp Thù Yến bật cười: “Những cái này không khó, em chỉ là không thành thạo mà thôi, nếu đã thành thạo rồi thì rất nhanh là làm xong.”

Đường Noãn nói: “Vì vậy đây là quá trình luyện thành thạo của em.”

Cô dứt khoát đứng dậy, đẩy Diệp Thù Yến ngồi trên ghế sô pha bên cạnh: “Đợi em nửa tiếng thôi, ngoan.”

Diệp Thù Yến ngồi trên ghế sô pha nhìn vợ chưa cưới vất vả làm việc không có thời gian để ý anh, anh luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Anh nghĩ ra điều gì đó, cầm điện thoại di động của Đường Noãn lên mở vòng bạn bè, quả nhiên nhìn thấy mấy ngày nay Văn Tinh Xuyên không phải là chia sẻ về canh xương thì là chia sẻ về hoa cỏ, hơn nữa hầu hết các bức ảnh đều rất tâm cơ để lộ ra một chút hình bóng của người phụ nữ.

Diệp Thù Yến biết rằng đó là Đường Nguyệt, vết thương của Văn Tinh Xuyên đã sớm được xuất viện rồi, hiện tại anh ấy đang dưỡng thương ở nhà, Đường Nguyệt thường xuyên đến thăm anh ấy...

Chặn vòng bạn bè của sếp, anh ấy lại thong dong chẳng kiêng nể gì.

Còn sếp của anh ấy ngay cả thời gian dịu dàng với vợ chưa cưới của mình cũng không có, Diệp Thù Yến nheo mắt lại, đứng dậy gọi điện thoại. Khi trợ lý Văn nhận được cuộc gọi thì anh ấy đang phô diễn khả năng hôn của mình với Đường Nguyệt, khi nhìn thấy cuộc gọi của sếp thì vô cùng không muốn trả lời, nhưng Đường Nguyệt đã đẩy anh ấy ra rồi nhân cơ hội trốn thoát. Trợ lý Văn tràn đầy oán hận nhấc điện thoại, nghe được sếp của anh ấy hỏi thăm thân thiết: “Vết thương của cậu thế nào rồi?”

Anh ấy không nghĩ tới nhà tư bản vô lương tâm lại quan tâm đến mình, cảnh giác nói: “Bị thương nặng kéo dài cả trăm ngày, bác sĩ nói vì tránh để lại di chứng, kiến nghị tôi nghỉ ngơi thật tốt.”

Diệp Thù Yến thở dài: “Vậy thì đáng tiếc.”

Trợ lý Văn nói: “Tiếc gì?”

Diệp Thù Yến nói: “Không kịp tới đám cưới của tôi rồi, vậy thì tôi phải bắt đầu tìm cho Đường Nguyệt một người bạn nam đồng hành mới.”

Trợ lý Văn: ! ! !”Bạn nam đồng hành gì?”

Diệp Thù Yến nói: “Cậu biết đấy, tôi đã cầu hôn rồi, sắp tới phải chuẩn bị hôn lễ.”

Trợ lý Văn mặt không chút thay đổi lắng nghe, thầm nghĩ, khoe khoang cái gì chứ? Tôi cũng sắp rồi. Lại nghe thấy Diệp Thù Yến tiếp tục nói: “Đến lúc đó sẽ sắp xếp một buổi để người trong gia đình kết đôi khiêu vũ. Nếu cậu vẫn cần phải hồi phục sức khỏe, vậy thì phải tìm một bạn nam đồng hành khác cho Đường Nguyệt.”

Trợ lý Văn: …Diệp Thù Yến lại nói: “Thật ra, tôi có xu hướng thích tổ chức hôn lễ muộn hơn vài tháng để khi thời tiết ấm hơn một chút. Thứ nhất, có nhiều thời gian chuẩn bị. Thứ hai, khi thời tiết ấm áp hơn thì việc tổ chức hôn lễ sẽ tốt hơn. Chỉ là rằng có quá nhiều việc, bên kia lại nhìn chằm chằm, một mình tôi bận đến mờ mắt, chỉ đành phải hoàn thành xong sớm hơn để tránh đêm dài lắm mộng.”

Trợ lý Văn mặt không chút thay đổi nói: “Hôn lễ là chuyện lớn cả đời, không nên vội vàng, nếu có gì cần giúp đỡ thì Diệp tổng cứ phân phó cho tôi là được.”

Diệp Thù Yến lo lắng nói: “Thương thế của cậu...”

Trợ lý Văn cắn răng cười nói: “Chỉ là gãy xương mà thôi, đầu cũng không bị thương.”

Diệp Thù Yến vui vẻ yên tâm nói: “Vậy thì vất vả cho cậu rồi.”

“Không vất vả.”

Nhà tư bản độc ác xấu xa, chúng ta cứ chờ xem. Trong mấy ngày tiếp theo, Đường Noãn phát hiện công việc ít hơn rất nhiều, không nhịn được nghi ngờ: “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Những tài liệu kia đâu?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...