🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 148: Làm quá vấn đề

Ngoại truyện 4

Chu Uẩn trừng mắt nhìn anh một cái.

Văn Chú bưng ly cà phê lên uống một ngụm: “Cà phê uống rất ngon.”

“Anh biết điều em muốn nói không phải chuyện này.” Chu Uẩn chỉ chỉ vào thái dương mình.

“Hạng người như Hubert có thể nói là kẻ liều mạng, trong nước thì không về được, chỉ có thể dựa vào thân phận giả để đi lại giữa các quốc gia, em cảm thấy người như vậy mong muốn điều gì nhất?”

Chu Uẩn nghiêm túc suy nghĩ vài giây, bất ngờ nhìn anh: “Sự ổn định?”

“Không sai.” Văn Chú vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống nói chuyện, “Người l**m máu trên lưỡi dao mà muốn có sự ổn định thì chắc chắn là chuyện viển vông, kẻ thù trong tối ngoài sáng quá nhiều, người bên ngoài không rõ tình hình nội bộ, nhưng nếu người bên trong sẵn sàng tiết lộ, thì ai cũng có khả năng ra tay.”

Hubert đến quá đột ngột, lại nhắc đến Chu Vực, chuyện cũ bị khơi lại, trong lòng Chu Uẩn khó tránh khỏi có chút bất an, ngồi trên ghế sofa nghịch ngón tay, tâm trí đã sớm bay ra khỏi homestay.

Văn Chú không làm phiền cô, vừa thưởng thức cà phê vừa xem tạp chí, hoàn toàn không để chuyện của Hubert trong lòng, lại trở về dáng vẻ nhàn nhã đi nghỉ dưỡng như lúc mới đến.

Chiếc chuông gió treo trên cửa sổ kêu leng keng, những tấm gỗ nhỏ xâu chuỗi đung đưa theo gió, va vào nhau tạo ra âm thanh leng keng, cũng đánh thức dòng suy nghĩ đang bay bổng của Chu Uẩn.

Cô vừa định hỏi hôm nay đi đâu chơi, liền thấy Văn Chú còn có nhã hứng xem tạp chí, bèn đưa tay đẩy anh: “Này, Văn đại tổng tài, chỗ này không phải là Túc Nguyên, người ta đã tìm đến tận cửa đe dọa mạng sống của hai chúng ta rồi, sao anh còn có thể bình tĩnh như vậy chứ? Đừng giả làm tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết nữa, vả lại anh cũng đâu có giống.”

Cà phê trong ly không còn nhiều, từ độ nóng bỏng tay đã dần chuyển sang nguội lạnh, nhưng Văn Chú lại cảm thấy ngụm cà phê còn sót lại nóng đến mức khiến người ta đỏ mặt tía tai.

“Anh đúng là không giống.” Anh liếc xéo cô “Anh chính là hàng nguyên bản mà.”

Chu Uẩn liếc nhìn anh, thuận tay lấy một chiếc bánh quy nhỏ trong đĩa nhai kỹ, tỏ vẻ khinh thường với lời nói khoác lác không biết ngượng của anh: “Tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết đều là những mạng lưới quan hệ di động, không có người nào mà họ không tìm ra được. Như chuyện ban nãy ấy, nếu đổi lại là tổng tài bá đạo thì Hubert còn lâu mới bước chân ra khỏi cánh cửa này được.”

Ngón tay cái của Văn Chú khẽ động lật sang trang sau, trả lời tùy ý: “Sao? Tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết sẽ b*p ch*t hắn ngay tại chỗ à?”

Chu Uẩn quay đầu đi nín nhịn nụ cười chực trào ra, nhịn đến mức thực sự vất vả, cố tình nghiêm mặt phản bác anh: “Bên cạnh tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết đều là vệ sĩ, cho dù đi chơi thì họ cũng đều ở đó, vừa gặp mối đe dọa là lập tức giơ súng lên, giải quyết trong vòng một nốt nhạc.”

Văn Chú không cho là đúng, mặc kệ cô ở bên cạnh kể lể đủ loại hành vi của tổng tài bá đạo, vô tình phát hiện khe hở giữa tay vịn và đệm ghế sofa có một vật gì đó hơi lồi lên khác thường.

Vì tò mò, anh đưa tay chạm vào thử, mới phát hiện là chiếc máy tính bảng Chu Uẩn hay dùng. Tối qua cô nằm trên ghế sofa “cày cuốc” đến hơn hai giờ sáng, cuối cùng vẫn là anh qua bế cô về phòng.

Văn Chú rút chiếc máy tính bảng ra, cô không có thói quen cài mật khẩu, vừa chạm nhẹ màn hình đã sáng lên, trang sách tối qua chưa kịp tắt cứ thế đập thẳng vào mắt anh.

Nội dung chi tiết và trực quan, trang anh đang đọc viết về sự tương tác giữa nam nữ chính, từ sự giằng co tình cảm lúc đầu chuyển sang màn lật lại nợ cũ. Thông qua câu chữ mô tả có thể thấy nam chính trước kia là một “hải vương*”, bây giờ vì nữ chính mà “lên bờ*”.

Hải vương*: Kẻ lăng nhăng

Lên bờ*: trong trường hợp này mang ý nghĩa cải tà quy chính, không còn lăng nhăng nữa

Nữ chính tố cáo nam chính trước kia kinh nghiệm tình trường phong phú, nam chính giải thích mình chỉ tình cờ gặp bạn gái cũ, chào hỏi một tiếng mà thôi.

Chu Uẩn đợi anh hồi lâu, anh thì hay rồi, ôm lấy máy tính bảng đọc say sưa ngon lành: “Đúng rồi, em nhớ sáng dậy có nhờ anh sạc pin máy tính bảng giúp em, anh quên rồi hả?”

“Ừ.” Văn Chú phát huy khả năng làm một lúc hai việc một cách rõ ràng rành mạch “Vừa định sạc cho em thì có vị khách không mời mà đến.”

Biết là cái cớ, Chu Uẩn không so đo với anh, dù sao mấy ngày nay, đêm nào cô cũng thức khuya, hôm sau tỉnh dậy lại nằm trong phòng ngủ, có thể tưởng tượng được là công lao của ai.

Những năm trước làm việc khá liều mạng, để thoát khỏi nhà họ Chu, những việc thức khuya tăng ca ở công ty đều rơi vào người cô, xét về lương lậu thì quả thực có cao hơn một chút, nhưng việc tăng ca cũng không phải ngày nào cũng có, nên cô tìm một công việc có thể làm ca đêm, 9 giờ tối giao ca, làm việc đến tận 5 giờ sáng hôm sau.

Ông chủ là người khá tốt, cho phép nghỉ ngơi trong khoảng thời gian giữa giờ. Phía sau quầy thu ngân có một cánh cửa ẩn, đẩy ra là một căn phòng đơn nhỏ được ngăn ra, bên trong có kê một chiếc giường đơn, còn có một cái bàn nhỏ gắn trên tường, khi dùng thì vặn chốt cố định ra, đủ để đặt một chiếc máy tính xách tay, thỉnh thoảng Chu Uẩn sẽ làm việc trên đó.

Trạng thái làm việc kiểu “con quay” trong thời gian dài đã tiêu hao sức khỏe trước thời hạn, sau khi người rảnh rỗi lại, những bệnh tật đó lần lượt kéo đến. Người già nói đây gọi là “bệnh nhà giàu”, nhưng không phải nghĩa tốt mà là nghĩa xấu, hình dung một người không có số hưởng phúc, trời sinh số kiếp vất vả.

Chu Uẩn không thể nằm sô pha quá lâu, nếu không ngày hôm sau thắt lưng chắc chắn sẽ coi như phế mất.

Về việc này thì người vất vả chính là Văn Chú, cô thích cày phim đọc sách, ngồi lâu thì muốn nằm xuống, nằm mãi nằm mãi người lại bắt đầu buồn ngủ, không biết từ lúc nào đôi mắt đầy tinh thần kia đã mất đi nhuệ khí, tự động nhắm lại.

Chu Uẩn nhớ lại sự chu đáo tỉ mỉ của người nào đó mấy ngày nay, vừa định mở miệng khen hai câu, ánh mắt khẽ liếc qua, khoảnh khắc vô tình nhìn thấy, người như được gắn lò xo, bật dậy khỏi ghế sofa ngay lập tức: “Trả máy tính bảng cho em!”

Văn Chú duỗi dài cánh tay phải một cách tự nhiên, đợi khoảnh khắc cô lao tới liền thuận thế ôm vào lòng, tay trái cầm máy tính bảng, đọc diễn cảm dạt dào tình cảm: “Thanh Thiên cảm thấy sự yêu thích của Thẩm Hạc Phong đối với mình cũng chỉ có thế, đoạn tình cảm vốn không nên bắt đầu này, dưới sự xông pha không ngại ngần của cô đã bắt đầu một cách sai lầm, giờ khắc này, cô mới nhìn rõ chính mình, cô của quá khứ giống như một thánh mẫu hơn, cho rằng mình có thể thay đổi anh ta, khoảnh khắc anh ta tỏ tình với cô, cô tưởng rằng mình đã thắng, nhưng thực chất đã định sẵn là thua cuộc…”

Chu Uẩn muốn bịt miệng anh lại, nhưng khổ nỗi về thể lực anh luôn chiếm thế thượng phong, linh hoạt không chịu được, mỗi lần lòng bàn tay vừa chạm vào môi anh, anh nghiêng đầu một cái lại né được. Sau vài lần, cô mệt rồi, nằm sấp trên ngực anh nghe anh cố tình bắt chước giọng điệu tròn vành rõ chữ của phát thanh viên, giúp cô ôn lại nội dung tình tiết đã quên do cơn buồn ngủ ập đến tối qua ngay tại hiện trường.

Văn Chú đọc xong chữ cuối cùng, tặc lưỡi hai tiếng: “Làm quá vấn đề.”

Đây là cảm nhận sau khi đọc cũng là cách nhìn của anh về mối tình của Thanh Thiên và Thẩm Hạc Phong.

Suy nghĩ của đàn ông thiên về đường thẳng, yêu và hận nhìn nhận một cách trực quan thẳng thắn hơn. Phụ nữ là đường cong, thiên về phân tích và phán đoán trên phương diện tình cảm, yêu và hận sẽ quấn quanh rất nhiều thứ.

Đây cũng là lý do tại sao phụ nữ và đàn ông cãi nhau, đàn ông mãi mãi không hiểu cùng một vấn đề phụ nữ có thể nhắc đi nhắc lại, mà phụ nữ cũng không thể hiểu nổi, đàn ông chuyện gì cũng có thể cho qua.

Chu Uẩn vỗ nhẹ vào ngực anh: “Sao lại là làm quá vấn đề?”

“Thích thì tiếp tục, không thích thì buông tay, cứ muốn cái này lại muốn cái kia khiến đối phương càng mệt mỏi, sự chán ghét dành cho em cũng sẽ nhiều hơn, hà tất phải đặt mình vào vị trí khó xử.”

Anh nói cũng có vài phần đạo lý, chỉ là Chu Uẩn không hoàn toàn tán đồng: “Thái độ mập mờ của Thẩm Hạc Phong đối với tình cảm mới là ngòi nổ cho mọi chuyện xảy ra, nếu không xác định mình có thể hay không, thì đừng dễ dàng thử nghiệm, nhất là khi biết rõ đối phương rất thích anh, bệnh của anh không nên để người khác trở thành người thử thuốc.”

Văn Chú tiện tay tắt máy tính bảng ném sang một bên, bàn tay phải đang ôm vai cô di chuyển lên má cô, véo nhẹ một cái: “Anh hỏi em mấy câu.”

Chu Uẩn gật đầu: “Anh nói đi.”

“Thanh Thiên ngay từ đầu đã biết Thẩm Hạc Phong là lãng tử đúng không?”

“Biết.”

“Cô ấy biết anh ta là lãng tử, nhưng vẫn không khống chế được bản thân, buông thả bản thân tiếp cận anh ta, trong thời gian này tình cảm dành cho anh ta đạt đến đỉnh điểm phải không?”

“Phải.”

“Ồ, anh không còn câu hỏi nào nữa.”

Phần đặt câu hỏi kết thúc đột ngột, Chu Uẩn ngẩn người nhìn anh một lúc lâu, chớp chớp mắt để xoa dịu sự hụt hẫng vì chủ đề kết thúc vội vàng: “Thế thôi à?”

“Chứ sao nữa?” Văn Chú day day ấn đường đang mỏi nhừ “Lát nữa đi ăn tôm hùm, không phải em thích ăn nhất sao?”

“Khoan đã.” Hai cánh tay Chu Uẩn vòng qua eo anh, siết chặt không chịu buông “Anh hỏi xong mà không có phần sau à? Mau nói, mau nói đi!”

Cô hiếm khi có lúc làm loạn như vậy, càng đừng nói đến chuyện dính lấy anh hỏi han mãi không thôi. Văn Chú rất hưởng thụ, tự nhiên ra vẻ: “Nói gì?”

“Thì hai câu hỏi anh vừa hỏi có ý gì?” Chu Uẩn véo hông anh “Không nói là em dùng sức đấy, em là người đã luyện hai ngày võ đối kháng, nếu thực sự động thủ chưa chắc anh đã chịu nổi đâu.”

Hai ngày võ đối kháng…

Văn Chú không nhịn được, cười khẩy: “Cái tay chân khẳng khiu này của em, bảo em xoay người chống tay một lúc thôi mà đã mệt rã rời bắt anh dừng lại, em nói em luyện võ đối kháng á?”

“Anh bắt em xoay người chống tay một lúc khi nào?” Chu Uẩn hơi nghiêng mặt, trừng mắt nhìn anh đầy vẻ ghét bỏ “Ăn không nói có.”

Văn Chú l**m đôi môi hơi khô, đôi tay vốn đã buông cô ra lại nắm chặt lấy cổ tay cô, dẫn dắt cô chạm vào lưng ghế sô pha nơi anh đang tựa vai, dùng sức ấn tay cô dán chặt lên đó.

Cảm giác mềm mại chạm vào lòng bàn tay, trong nháy mắt khơi dậy ký ức đã bị đứt đoạn sau khi say rượu của Chu Uẩn.

Ấm áp, ẩm ướt, còn có sự dính nhớp trên sống lưng.

Sự im lặng của cô chính là câu trả lời tốt nhất cho anh.

Văn Chú không sợ chuyện chưa đủ lớn, ép cô phải nhớ lại chuyện nóng hổi mới xảy ra hai ngày trước: “Từ vị trí đó đi xuống dưới, em đã làm gì, nhớ ra chưa?”

Chu Uẩn hoàn toàn điên rồi, trong lồng ngực như có vô số con kiến chui vào, gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của cô, ngứa ngáy đến mức cô sắp không thở nổi.

Đêm đó cô và Văn Chú đến quán bar nổi tiếng ở địa phương, không khí được khuấy động, ca sĩ thường trú đã đẩy màn đêm tĩnh lặng lên cao trào. Cảm xúc dâng trào, Chu Uẩn uống hết ly rượu ngoại này đến ly rượu ngoại khác, uống hăng say cứ như tửu lượng tốt lắm vậy.

Nhưng dáng vẻ điên rồ sau khi say rượu thì chỉ có Văn Chú biết.

Cô dường như cứ đòi lột quần áo anh, ồn ào kêu nóng, sau đó lại than bản thân nóng quá, đòi anh lấy nước lạnh giúp hạ nhiệt.

Về sau nữa, cô chỉ nhớ nhiệt độ không những không giảm mà còn tăng lên, lớp vải lanh thô ráp cọ xát vào làn da non mềm, cô không tìm được bất cứ nơi nào có thể chống đỡ.

“Xem ra là nhớ rồi.” Văn Chú lập tức ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng nhấc bổng lên đặt cô ngồi xuống chỗ trống bên cạnh “Hôm nay trời nóng, mặc váy đi, có mang váy qua gối không?”

Chu Uẩn hơi ngẩn người: “Váy qua gối?”

“Nếu em không ngại bị người khác nhìn thấy, anh tôn trọng sự lựa chọn của em.”

Anh nói chuyện thần thần bí bí, đầu óc Chu Uẩn rối bời, khả năng phản ứng kém xa bình thường, theo hướng ánh mắt nhắc nhở của anh cúi đầu nhìn xuống đầu gối.

Một vòng vết đỏ rõ ràng, kẻ ngốc cũng biết làm sao mà có, cho dù không biết, thì vòng đỏ khác biệt với màu da xung quanh này cũng đủ khiến người ta suy nghĩ viển vông.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
295
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
75
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
585
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
767
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
127
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
246
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...