🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 25: Chương 25

"Tuy nhiên, Diệp Lam Tâm cụ thể thế nào, cần phải điều tra chuyên sâu, xem xét nhiều khía cạnh." Chu Tắc Hủ chậm rãi nói: "Chúng tôi rất nghiêm ngặt trong việc lựa chọn đối tác hợp tác, không phải chỉ nói vài câu là có thể quyết định được."

"Tất nhiên, tất nhiên rồi." Tôi liên tục gật đầu.

Chu Tắc Hủ không từ chối thẳng thừng, đã là điều nằm ngoài dự liệu của tôi rồi.

"Cô có thể gửi trước các tài liệu liên quan qua đây." Chu Tắc Hủ đề nghị.

"Được ạ, tôi có trong điện thoại, bây giờ có thể gửi qua Wechat cho anh ngay." Tôi vội vàng nói.

Tôi mở Wechat, đang định tìm tài khoản của Chu Tắc Hủ thì ngón tay khựng lại, đột nhiên nhớ ra, tôi đã xóa bạn bè với anh ta rồi.

Tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Chu Tắc Hủ, anh ta nhàn nhã hỏi: "Sao vậy?"

Cho dù anh ta có biết rõ hay không, thì vẻ mặt tôi cũng đã cứng đờ vì xấu hổ, đành nói: "Xin lỗi, lúc đó tôi lỡ tay xóa nhầm anh rồi, hay là... chúng ta kết bạn lại nhé?"

"Được." Chu Tắc Hủ cầm điện thoại lên, mở mã QR Wechat.

Tôi lập tức quét mã, gửi lời mời kết bạn, Chu Tắc Hủ đồng ý, hai người thuận lợi kết bạn với nhau.

Mọi chuyện đều suôn sẻ ngoài sức tưởng tượng, suôn sẻ đến mức tôi cảm thấy như hai người đã quay về bảy năm trước, ngồi trong quán thịt nướng ven trường, Chu Tắc Hủ lúc đó cũng dễ nói chuyện như vậy.

Tôi gửi một file nén cho Chu Tắc Hủ.

Khi tôi định gửi một nhãn dán để làm không khí vui vẻ hơn, thì trong khung chat đột nhiên hiện lên thông báo: Đối phương đã bật xác minh bạn bè, bạn chưa phải là bạn bè của anh ấy (cô ấy), vui lòng gửi yêu cầu xác minh bạn bè trước, sau khi đối phương xác minh thông qua thì mới có thể trò chuyện.

Tôi há hốc mồm nhìn Chu Tắc Hủ đang ngồi đối diện: "Anh xóa bạn bè với tôi rồi à?"

"Cô không phải chỉ muốn gửi tài liệu thôi sao, tôi đã nhận được rồi." Chu Tắc Hủ thản nhiên nói.

"..." Không phải chứ, xóa bạn bè ngay trước mặt, sao có thể làm vậy được?

Tôi giống như đang hùng hổ tiến về phía trước thì đột nhiên đ.â.m vào tấm thép, đ.â.m đến choáng váng, mặt đầy vẻ khó hiểu.

Để xua tan sự ngại ngùng, tôi cầm xiên thịt nướng cừu trên bàn lên, ăn từng miếng nhỏ, đúng lúc cũng đang đói cồn cào ruột gan.

Chu Tắc Hủ nhìn dáng vẻ ăn uống bình tĩnh, thong thả của tôi, dần dần không còn thấy vẻ chán nản trên khuôn mặt tôi nữa.

Ba xiên thịt nướng vào bụng, cơn đói biến mất, tôi rót đầy một cốc bia cho mình, nói với Chu Tắc Hủ: "Tôi kính anh một ly, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi trong thời gian qua."

Ngửa đầu, uống cạn ly bia.

Tôi lại rót đầy một cốc bia nữa cho mình, lần nữa nâng ly: "Tôi lại kính anh một ly, xin lỗi vì chuyện đã xóa bạn bè với anh lúc trước."

Lại một lần nữa uống cạn.

Khi tôi rót ly bia thứ ba cho mình, Chu Tắc Hủ đã đưa tay ra ngăn lại.

Anh ta nhìn tôi, khẽ cười khẩy nói: "Học được cái thói xấu trên bàn nhậu ở đâu ra vậy?"

Tôi giải thích: "Tôi chỉ là, muốn bày tỏ chút thành ý thôi."

Ngô Hiểu Lê từng nói, uống rượu với người khác, không chỉ là uống rượu, nó còn uống cả cảm xúc, thái độ, là một lời cam kết.

Chu Tắc Hủ rút chai bia trong tay tôi ra đặt xuống, đưa tay lên xem đồng hồ, nói: "Ăn no rồi thì đi thôi."

Diệp Anh lấy điện thoại ra, quét mã QR trên tường để thanh toán. Nhìn thấy còn thừa lại bảy xiên thịt cừu, Chu Tắc Hủ thì một xiên cũng chưa ăn, cô liền gọi ông chủ lại để đóng gói mang về.

Lúc Diệp Anh xách túi đồ ăn ra khỏi cửa, đầu óc choáng váng suýt nữa bị vấp ngã.

May mà cô kịp thời vịn vào khung cửa bên cạnh.

Chu Tắc Hủ thu tay về, đáy mắt thoáng qua một tia quan tâm rồi biến mất ngay tức thì, cứ như chưa từng tồn tại.

Như để che giấu điều gì đó, anh ta sải bước rời đi.

Sau khi Chu Tắc Hủ lên xe, Từ Hạo quay đầu lại, nhìn qua cửa kính thấy Diệp Anh vẫn đang đi tới, liền nói với Chu Tắc Hủ: "Diệp tiểu thư hình như có chuyện muốn nói."

Chu Tắc Hủ dựa lưng vào ghế, dưới ánh sáng lờ mờ, vẻ mặt khó đoán.

Diệp Anh đi đến bên xe, nói với Chu Tắc Hủ: "Vậy em về trước đây, tạm biệt."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...