🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 7: Tập 8

Từ nơi đó về đến nhà, Hàn Đông túm chặt vào áo khoác của hắn không buông. Đại Khánh không khỏi đổ lỗi cho bản thân, đập mạnh vào vô lăng vài cái.

"Về đến nhà rồi"

Hai người ngồi trong xe một lúc lâu, hắn thở dài một cái rồi mới mở cửa ra ngoài, ôn nhu bế cậu ra khỏi xe. Chỉnh lại áo để không lộ cơ thể của cậu.

"Đại Khánh...họ quay phim tôi rồi..."

"Em yên tâm. Toàn bộ sẽ được gỡ ngay bây giờ. Em cứ nghỉ ngơi trước đã"

Hàn Đông vẫn giấu mặt vào ngực hắn, tay ôm lấy cổ hắn cũng rất chắc.

"Tôi muốn đi tắm..."

.

Đại Khánh đặt cậu xuống bồn nước có pha sẵn sữa tắm, thêm một chút nước tinh dầu thơm. Ngửi nó cậu sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.

"Tôi chờ ở ngoài. Khi nào xong thì gọi"

Đại Khánh vừa xoay người dợm bước đi, Hàn Đông chợt nắm lấy tay hắn cùng giọng nói đầy thổn thức.

"Đừng đi...ở lại đây một chút. Tôi có hơi sợ..."

Hắn kéo ghế ngồi cạnh bồn tắm với cậu, cả kể hắn ngồi đấy rồi, cậu vẫn không chịu buông tay ra. Mặc dù chuyện đã xảy ra không thể quay lại được, nhưng hắn vẫn không thể tin Hoa Thần lại làm ra loại chuyện này. Hắn chắc chắn sẽ để cho y chỉ có thể dạng chân ra cho người khác cường bạo đến hết đời mới thôi.

Tắm xong, gia nhân đã làm một chút đồ ăn nhẹ để trên giường cho cậu.

Lúc nãy hắn để ý tay và chân cậu đều bị hằn do vết băng dính. Nên cậu mới cầm vào thìa ăn, hắn liền lập tức dành lấy.

"Anh làm gì vậy? Tôi tự ăn được."

Đại Khánh cứ lấy thìa đảo quanh bát cháo lên, thổi phù phù vài lần, còn trực tiếp nếm thử mới đưa cậu ăn.

Bốn gia nhân túm tụm ở cửa phòng nhìn lén, giúp việc số môtj liền kéo họ qua một bên, sau đó có để lại một bức thư ở trên bàn ăn.

"Quay về tiếp tục làm việc ở biệt thự thôi"

.

"Anh... đừng tắt đèn"

Vì bị trùm kín đầu làm nhục và nhốt ở cốp xe, Hàn Đông thấy hắn định tắt đèn phòng ngủ liền vội lên tiếng.

"Vậy được, tôi về phòng mình. Em cố gắng ngủ đi. Đến mai sẽ đỡ nhiều hơn"

Đại Khánh đóng cửa phòng cậu xong, không chịu nổi cơn bực tức trong lòng, liền rút máy gọi điện cho ai đó.

"Tôi đến bây giờ, đừng có ai động đến hắn trước tôi"

Đại Khánh đến nhà xưởng bỏ hoang ấy, Hoa Thần đang bị quỳ gối chờ ở đó. Hắn vẫn đem theo gậy đánh gôn từ đó đi, thẳng tay đánh liên tiếp vào người y không ngừng.

"Đụng vào người của tao... Chắc hẳn mày và người nhà cũng chán sống rồi?"

"Đau quá, cậu đừng đánh nữa..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...