🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 30: Ngoại truyện 2 kết thúc

Hắn định dắt nó về cung để các mã phu chăm sóc cho đến cuối đời. Nhưng khi đi qua cổng chùa, con ngựa như cảm nhận được điều gì, đôi mắt long lanh lệ rơi.

 

Khi còn là ngựa con, con ngựa này đã theo vị lão hòa thượng đi khắp núi sông hồ nước, chứng kiến biết bao cảnh lạnh lẽo và ấm áp của nhân gian. Họ đã đồng hành bên nhau suốt nhiều năm như những người bạn cũ. Khi vị lão hòa thượng viên tịch, con ngựa già, vốn còn khỏe mạnh, đột nhiên bệnh nặng và ra đi vào một đêm bình thường. Có lẽ trước khi chết, nó có thể nhớ lại thời thơ ấu tự do chạy nhảy giữa những triền núi đầy hoa xuân, khi chủ nhân đeo cho nó một vòng hoa trên đầu và cùng nó quấy rầy lão trụ trì đang ngồi câu cá.

 

Mẫu thân của Cố Lưu sau khi già đi, thường ngồi bên cửa sổ nhỏ trò chuyện với nữ nhân điên trong Tây Uyển. Dù bà không chắc nữ nhân ấy có nghe được hay không, nhưng những người bạn thời thiếu nữ của bà, kẻ thì đã đi xa, người thì đã qua đời, không còn ai để bà giãi bày tâm sự.

 

Nữ nhân điên đã có mái tóc bạc, không còn những cơn điên loạn như trước, mà chỉ lặng lẽ nhìn trời đất, mỗi ngày ngắm mặt trời mọc rồi lặn, thần sắc trống rỗng. Chỉ khi có người đi qua, bà mới bám vào song cửa hỏi: "Ngươi có thấy A Đào của ta không?"

 

Không ai đáp lại bà.

 

Về sau, bà chết trong một đêm tuyết lạnh. Lúc chết, bà gục cạnh giường, như thể đang cố gắng bò về phía góc phòng, có lẽ vào giây phút cuối cùng, bà nhớ lại đêm bà để nữ nhi mới chào đời nằm lạnh lẽo trong góc nhà.

 

Nữ nhân điên qua đời, Diệp phu nhân bỗng nhiên cảm thấy cô độc, ít khi nói chuyện. Vài năm sau, bà qua đời một cách thanh thản, không đau bệnh.

 

Cố Lưu, với lòng nặng trĩu, đã tổ chức tang lễ linh đình, phong quang chôn cất. Quan viên từ khắp nơi đổ về kinh để dự lễ. Các lão thần đa phần đã khuất, triều đình xuất hiện nhiều khuôn mặt mới. Trong số đó, có một người trông có nét gì quen thuộc. Hỏi ra mới biết đó là nhi tử của Liễu Hi Yên, vừa được thăng chức không lâu.

 

Cố Lưu hỏi về gia đình của hắn, vị quan trẻ tuổi vô cùng bất ngờ và vội quỳ xuống đáp: "Tổ mẫu của thần đã qua đời từ lâu, phụ mẫu thần hiện ở Lâm An, chăm sóc cháu chắt... Mẫu thân đã lâu không nhắc đến cố nhân."

 

Cố Lưu cho vị quan lui. Tại yến tiệc trong cung, hắn lại thấy Vệ Khinh Vũ. Đã nhiều thập kỷ trôi qua kể từ lần gặp cuối. Vũ An hầu đã mất từ lâu, Vệ Khinh Vũ kế thừa tước vị, đã nhiều năm đóng quân tại biên cương. Giờ đây nàng đã trở thành một nữ tướng uy nghiêm vạm vỡ, bên cạnh có vài mỹ nam và một nhi tử còn trẻ.

 

Ai nấy đều tiếp tục bước về phía tương lai. Chỉ riêng Cố Lưu vẫn mãi dừng chân ở mùa đông năm Sùng An nguyên niên, khi trận tuyết rơi trắng xóa khắp cuộc đời hắn.

 

Sau này, Vệ Khinh Vũ tử trận. Hậu nhân của nàng bày đầy bánh ngọt lên mộ. Liễu Tích Dung trở thành một cư sĩ nổi tiếng, dưới tay có đến ba nghìn học trò. Trạng nguyên mới của triều đình chính là môn đệ của bà. Lục Cẩm, sau khi cha già qua đời, bỗng trở nên trưởng thành, tự mình học buôn bán và sổ sách, chèo chống gia nghiệp nhà họ Lục, đi khắp mọi nơi. Thập Ngũ, bị tái phát vết thương cũ, phải nằm trên giường an dưỡng hàng ngày.

 

Rồi những người đó cũng lần lượt qua đời.

 

Cố Lưu không rõ mình có thực sự sống đến trăm tuổi không. Trí nhớ của hắn đã giảm sút, các đồng liêu cùng thời đều lần lượt rời xa, cung cấm cũng thay đổi vô số lần, những gương mặt quanh hắn đều là những người trẻ không quen biết.

 

Thị vệ bên cạnh là một người xa lạ. Cố Lưu phải nhìn rất lâu mới nhớ ra đó có thể là đồ đệ của Thập Ngũ, từng là đứa nhỏ đứng chật cửa để nhìn lén khi xưa.

 

Nhưng thị vệ lại nói: "Chủ nhân, Thập Ngũ đại nhân là sư tổ của thuộc hạ."

 

Cố Lưu khựng lại.

 

Thật ra, hắn đã không còn nhớ rõ nhiều chuyện, không nhớ nổi dung mạo của một số người. Chỉ nhớ, vào một năm nào đó, một tháng nào đó, hắn từng mơ một giấc mơ.

 

Lờ mờ nhớ đến cảnh phố phường, xe ngựa và một đôi mắt đẹp đẽ trong sáng.

 

Khi Cố Lưu hấp hối, xung quanh là một đám người, đa phần hắn không nhận ra là con cháu của ai. Câu nói cuối cùng của hắn, là một lời tràn đầy tiếc nuối, "Cho đến nay, trẫm vẫn muốn được mơ thấy nàng."

 

Người khác không biết nàng là ai, nhẹ nhàng hỏi, "Là ai vậy?"

 

Cố Lưu im lặng.

 

Những người xung quanh đợi rất lâu, đến khi run rẩy đưa tay về phía hắn mới nhận ra, hoàng đế đã lặng lẽ qua đời tự lúc nào.

 

Trận tuyết mùa đông năm Sùng An nguyên niên ấy, đã vùi lấp quá nhiều buồn vui ly hợp.

 

Cố Lưu sẽ mãi không bao giờ biết rằng, mùa đông năm ấy, A Đào đã từng bước trên tuyết, viết xuống vài dòng chữ vượt qua kiếp trước và kiếp này:

 

“Ánh trăng lẽ ra nên treo cao trên tầng mây.”

 

“Ta từng vùng vẫy giữa bùn đất để nhìn thấy ánh trăng. Ánh sáng ấy không sinh ra vì ta, nhưng thực sự đã chiếu lên người ta. Ta dùng nước đục bẩn để nâng niu từng tia sáng lấp lánh của trăng.”

 

“Rồi trăng rơi xuống, ta thấy nó chìm vào bùn lầy, mất đi ánh sáng nhưng vẫn cố gắng bay lên trời cao. Và giữa không trung, bất ngờ vỡ tan.”

 

“Về sau, ta có cơ hội nâng trăng lên, dùng hết cả đời mình, từng bước một, nhẹ nhàng đặt trăng về lại trên trời.”

 

“Giữa bầu trời rộng lớn, có mặt trời, sao trời, ánh hoàng hôn cùng trăng làm bạn.”

 

“Tạm biệt, trăng của ta.”

 

Dù là kiếp trước hay kiếp này, dường như họ chưa bao giờ nói với nhau rằng mình thích đối phương.

 

A Đào kiếp trước đã quen viết thư cho Cố Lưu, nói những lời vụn vặt. Giờ đây, bức thư tự lẩm bẩm như lời tự nói ấy, chắc chắn sẽ không thể gửi đi. Nàng bèn viết trên mặt tuyết. Gió thổi qua, tuyết rơi phủ lên, chữ viết dần tan biến, sẽ chẳng có ai nhìn thấy.

 

Không biết phải đi đâu, A Đào bèn tới ngôi chùa của lão hòa thượng, dự định cùng lão đi chu du sơn hà. Nhưng khi đến nơi, nàng phát hiện ra lão đã lên đường từ lâu, không biết đã đi về đâu.

 

Nàng đã nghĩ tới rất nhiều nơi, rồi chợt muốn trở về nhà - ngôi nhà nằm trên núi ở Lạc thành xa xôi.

 

Nhiều năm về trước, nàng đã rời khỏi ngọn núi heo hút ấy, trải qua hai kiếp phong ba bão táp, đi qua nhiều nơi, thấy được cả núi non biển cả, chứng kiến chốn xa hoa cùng phồn hoa tột đỉnh. Nhưng lúc gần đất xa trời, nàng lại chỉ muốn quay về góc nhỏ đó - nơi chẳng cao lớn hùng vĩ, cũng chẳng giàu sang phù hoa.

 

Nơi đó, từng có một A Đào nhỏ bé.

 

Cận kề cái chết, nàng bước đi mãi, tiến từng bước về căn lều tranh cũ kĩ cách đó ngàn dặm.

 

Thân thể nàng mỗi lúc một suy yếu, kiếp trước nàng đã cứu sống nhiều người, nhưng chẳng thể cứu nổi Cố Lưu. Kiếp này, nàng lại cứu nhiều người, nhưng vẫn không thể cứu chính mình.

 

Nàng nhớ về ngày rời căn nhà nhỏ của kiếp trước, dùng số bạc dành dụm để mua một bịch bánh gạo, mong muốn mang tặng mẫu thân, nhưng lại bị ép rời nhà ngay sau đó. Bánh bị ném xuống đất, dẫm nát không chút xót thương.

 

Dù sau này sống đủ đầy, nàng dường như vẫn chưa bao giờ ăn lại món bánh gạo mà mình hằng ao ước thuở nào.

 

Còn kiếp này, nàng cùng Cố Lưu rời căn nhà nhỏ đó. A Đào nhớ lại hôm ấy, nàng bị thương ở chân, mắc kẹt trong núi, Cố Lưu tìm thấy nàng và cõng nàng về nhà.

 

Đêm hôm đó, ánh trăng sáng ngời chiếu rọi nhân gian, đàn đom đóm nhỏ theo chân họ. Nàng an tâm thiếp đi trên lưng hắn.

 

Nàng băng đèo vượt suối, ngã xuống ngay gần căn lều cũ, chỉ còn vài bước nữa, nhưng đến lúc chết cũng chẳng thể quay về. Về sau, có người tốt bụng đi ngang qua, đã chôn nàng trong sân hoang ấy, trồng lên một cây lê, mỗi độ xuân hoa lại nở rộ.

 

Cả đời nàng, dường như mùa đông luôn chiếm quá nhiều thời gian, nhưng mỗi lần gặp gỡ hay ly biệt, đều là mùa xuân. Là mùa xuân khi nàng - một kẻ ăn mày - lần đầu gặp Cố Lưu; là mùa xuân khi kiếp trước bị đẩy về phía hắn trong cung cấm; là mùa xuân khi kiếp này nhặt được Cố Lưu từ ngôi miếu đổ nát.

 

Và bây giờ, lại là mùa xuân đến sau một mùa đông lạnh lẽo.

 

Khi nàng qua đời, chẳng để lại gì, như một cây cỏ dại cũ kỹ khô héo trong làn gió xuân mới, không để lại dấu vết nào.

 

Cách ngôi nhà cũ đổ nát ấy không xa, khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, dường như nàng thấy một A Đào nhỏ bé của năm ấy.

 

Lúc ấy nàng mới năm tuổi, được đặt tên là A Đào. Hôm ấy là Tết Trung Thu, thím nàng cho nàng một miếng bánh trung thu. Nàng bẻ một mẩu nhỏ, còn lại đặt bên giường mẹ. Sau đó, nàng cầm mẩu bánh còn lại, lại bẻ ra một phần nữa, dâng lên cho trăng.

 

Trẻ con luôn đầy ắp trí tưởng tượng, A Đào cũng thế - một đứa trẻ cô đơn, nàng muốn làm bạn với trăng. Nàng đã có tên. Vì thế, nàng dâng bánh lên cho trăng và chào hỏi.

 

“Chào ngươi, trăng ơi, ta tên là A Đào.”

 

...

 

Về sau nàng nói: “Tạm biệt, trăng của ta.”

 

 Hoàn

 

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
129
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
35
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
726
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
424
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
232
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
96
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...