Chương 98: ( Cứu em ấy, dỗ em ấy )
Bạch Tuyết Tình lòng ngực phập phồng nhanh chóng, hốc mắt đều đỏ.
Mục Tĩnh Viễn ngược lại không có phản ứng gì, chỉ lần mò từng ngón tay của Bạch Nhất Hàm. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện tay anh đanh run rẩy, anh không chỉ phẫn nộ mà còn hoảng sợ, anh căn bản không dám nghĩ đến nếu mình tới trễ một khắc thì sẽ xảy ra chuyện gì
Trần Kính trầm ngâm nói:
"Cho nên Tường Tử này, chính là một tay già đời, bọn họ có tiền án, vậy còn phải cẩn thận đào lại vụ án này."
Bạch Nhất Hàm nói:
"Hơn nữa bọn họ đã nói dối, còn có một người khác trả tiền cho bọn họ, bốn người là một hướng, chính Phùng Quần là một hướng, ở chung cũng không quá hòa hợp, nhìn nhau đều có chút không vừa mắt đối phương. Người cầm đầu bốn người kia còn đã nói là thù lao của bọn họ không phải Phùng Quần trả, còn châm chọc hắn là tiền trên người để ăn một bữa cơm cũng không có."
Phương Dịch có chút đồng tình nói:
"Bọn họ thật sự không định giữ người sống sót, nói chuyện mới có thể không cố kỵ gì như vậy. Lấy thân phận cùng địa vị của tam thiếu, đối phương lại không liên hệ người nhà, không hề có ý định tống tiền, cũng không đề cập tới bất luận yêu cầu gì, trực tiếp hướng về phía tánh mạng mà đến. Là ai có thâm cừu đại hận như vậy với Bạch tam thiếu ? Liệu Tam thiếu có suy nghĩ gì về người này hay không ?
Bạch Nhất Hàm lắc lắc đầu, nói:
"Trước kia tôi tuy rằng có chút hồ nháo, nhưng cũng còn có chừng mực, không đến mức có sinh tử đại thù."
Thẩm Thiên Dương nói: "Liệu có thể là thương nghiệp cạnh tranh không?"
Phương Dịch cả kinh nói:
"Thương nghiệp cạnh tranh yêu cầu ngươi chết ta sống sao?"
Trần Kính vỗ vỗ bả vai tên ngốc bạch ngọt này, đứng dậy nói:
"Xem ra vụ án này có chút khó bề phân biệt. Chúng tôi trở về, lại một lần nữa thẩm vấn bốn tên bắt cóc kia, còn có Phùng Quần này là nhân vật chủ chốt, lấy hắn làm một điểm phá có lẽ dễ hơn bốn tên bỏ mạng kia."
Phương Dịch gật gật đầu, đứng lên nói với Bạch Nhất Hàm:
"Đa tạ tam thiếu phối hợp, cung cấp cho chúng tôi manh mối rất quan trọng."
Bạch Nhất Hàm mỉm cười nói:
"Việc đương nhiên thôi, hai vị bận bịu vì vụ án của tôi, nên là tôi cảm ơn mới đúng."
Khuôn mặt cứng nhắc của Trần Kính cũng nhu hòa một chút, chậm rãi nói:
"Tam thiếu khách khí, hãy chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, khi vụ án yêu cầu, có lẽ chúng tôi sẽ lại đến quấy rầy."
Bạch Nhất Hàm gật đầu nói: "Tôi hiểu mà, đi thong thả."
Trần Kính gật gật đầu dẫn theo Phương Dịch ra khỏi phòng bệnh, khi tới cửa, bước chân anh ta hơi hơi dừng một chút, ho nhẹ một tiếng.
Mục Tĩnh Viễn ánh mắt vừa động, ôn nhu nói với Bạch Nhất Hàm: "Em nghỉ ngơi đi, anh đi tiễn tổ trưởng Trần ."
Thấy Bạch Nhất Hàm gật đầu, liền đứng lên đi ra ngoài.
Bình luận