Chương 97: ( Chuông báo động!)
Bạch Nhất Hàm cười trộm nói: "Chị em cũng vậy, từ trong nhà tới mà cũng chưa ăn cơm."
Thẩm Thiên Dương mặt mày nhu hòa đến phảng phất một hồ xuân thủy, biểu tình ôn nhu nói: "Cô ấy là lo lắng cho em, quan tâm sẽ bị loạn, anh chỉ sợ cô ấy bỏ đói chính mình."
Bạch Nhất Hàm rất vừa lòng với phản ứng của anh ta:
"Chị ấy có khi tâm tư rất tỉ mỉ cũng đôi khi lại có vẻ tùy tiện, không biết chăm sóc bản thân. Trong tương lai nhất định phải tìm một người thật sự yêu chị ấy chăm sóc thì mới được."
Khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn của Thẩm Thiên Dương bay lên lại nhiễm một vết đỏ nhạt, gằn từng chữ một nói: "Sẽ, tương lai cô ấy nhất định sẽ được chăm sóc rất tốt." Chỉ cần cô ấy cho mình một cơ hội.
Bạch Nhất Hàm tâm hoa nộ phóng(* cực kì vui mừng) , tiếp tục nổ lực nói:
"Chỉ là chị em là người rụt rè (?Mờ mịt ). Con gái mà, đối phương nhất định phải đủ chủ động mới được, anh Thẩm, em cảm thấy thích một người thì nhất định phải lớn mật theo đuổi, như vậy mới không thấy tiếc nuối vì đã bỏ lỡ, anh nói đúng không?"
Thẩm Thiên Dương tim đập loạn nhịp, trời ạ, cậu em vợ là đang cổ vũ anh ta đi tỏ tình sao? Đây là anh ta nhận được sự tán thành từ cậu em vợ ? A! Đã công hãm Bạch · cậu em vợ đáng yêu· em trai mà nữ thần yêu nhất ·— Hàm. Vậy thì còn cách ngày thổ lộ thành công, kết hôn với nữ thần, đi lên đỉnh cao nhân sinh còn bao xa nữa?! Nội tâm thì đang kích động đến điên cuồng rải hoa, trên mặt lại chỉ là hơi hơi ngượng ngùng. Thẩm Thiên Dương mỉm cười nói:
"Nhất Hàm em nói rất đúng, anh cũng cho rằng như vậy ."
Bạch Nhất Hàm mỉm cười khích lệ, nội tâm phun tào nói:
Trả lại anh cũng cho rằng như vậy, đời trước anh đến chết cũng chưa dám tỏ tình, còn đáng thương hơn em. Em tuy rằng phương thức tỏ tình có chút vụng về dẫn tới tỏ tình thất bại, nhưng tốt xấu gì cũng đã nói!
Nghĩ như vậy, có bỗng dưng cảm thấy ưu việt không?
( Bản edit này chỉ đăng trên Wattpad)
Cửa truyền đến tiếng bước chân, Bạch Nhất Hàm cho rằng Mục Tĩnh Viễn cùng chị hai đã trở lại, vui vẻ ngẩng đầu, lại thấy một người cảnh sát thân hình cao lớn đi đến.
Thẩm Thiên Dương đi lên trước bắt tay với người đó, quay đầu lại nói với Bạch Nhất Hàm:
"Nhất Hàm, vị này chính là tổ trưởng tổ hành động đặc biệt Trần Kính, đã giải quyết rất nhiều vụ án lớn. Vụ án lần này của em cũng chính là tổ trưởng Trần phụ trách. Có ông ấy ở đây, ủy khuất của em nhất định sẽ không vô ích."
Bạch Nhất Hàm mỉm cười nói: "Tổ trưởng Trần, làm phiền ông rồi"
Trần Kính khuôn mặt lạnh lùng, biểu tình cũng rất nghiêm túc, thoạt nhìn dáng vẻ khó gần, có lẽ là sợ dọa đến người bị hại, ông ta có chút cứng đờ mỉm cười một chút, giọng cũng lộ ra khuynh hướng cảm xúc lạnh băng:
Bình luận