Chương 96: ( Mạnh miệng thắng ngạo kiều)
Mẹ Bạch gật gật đầu, ngẫm lại lại có chút buồn bã lên tiếng:
"Nói như vậy, chờ Hàm Hàm tốt lên, lại phát hiện tình yêu tốt đẹp chỉ là một hồi kế sách tạm thời lừa gạt, kết quả là giỏ tre múc nước công dã tràng, không biết sẽ khổ sở thế nào. Tiểu bảo bối của mẹ nha, sao mẹ lại không thể gánh chịu những đau khổ này thay con?"
Bạch Tuyết Tình: "......" Vậy mẹ rốt cuộc muốn thế nào?
Ở chỗ ngoặt hành lang ,thím Dương lau lau nước mắt:
" Tiểu thiếu gia đáng thương nha, chờ khi cậu có thể ăn gì, dì Dương nhất định làm một bàn lớn đồ ăn bồi bổ cho cậu. Mục thiếu gia cậu ấy nhất định sẽ chịu, trên đời này có ai có thể nhẫn tâm để tiểu thiếu gia đáng yêu khổ sở chứ? Mục thiếu gia thương yêu tiểu thiếu gia như vậy, nhất định nguyện ý cứu cậu ấy đi?"
( Bản edit này chỉ đăng trên tramtruyen.pro )
[...]
Khi Bạch Nhất Hàm tỉnh lại, Mục Tĩnh Viễn đang nhìn cậu xuất thần, thấy cậu mở to mắt, lộ ra một nụ cười ôn nhu, tự nhiên hôn lên môi cậu một cái, ôn nhu nói:
"Tỉnh rồi sao? Cảm thấy thế nào? Tối hôm qua ngủ ngon không?
Bạch Nhất Hàm giơ tay sờ sờ
mặt anh, cảm giác không khí đang thở đều thật ngọt ngào, nhấp môi cười ra một đôi má lúm đồng tiền:
"Ngủ ngon cực kỳ, còn rất sâu*."
(* bản gốc "Phi thường kiên định"??? Mik hiểu nom na là ngủ 1 giấc mà ko bị gián đoạn)
Mục Tĩnh Viễn trực giác cảm thấy từ sau khi Bạch Nhất Hàm được cứu về, tựa như mở ra một cái chốt kỳ lạ nào đó. Chẳng những không có bị kích thích mà suy sụp, tâm thái còn ngược lại có chút thay đổi theo chiều hướng tốt, thái độ với sự thân mật của anh cũng tự nhiên, làm trong lòng anh uất thiếp (* bình tâm, yên lòng) cực kỳ, quả nhiên anh hùng cứu mỹ nhân...... Nam, là pháp bảo truy người tất thắng ! May mắn mình bởi vì sốt ruột chạy đi nhanh nhất, xông vào trước nhất cứu cậu, chứ nếu là chạy chậm một bước, bị Bạch Ngạn đoạt trước, có lẽ còn không biết có được hưởng thụ đến đãi ngộ như vậy hay không .
Nghĩ vậy, anh nhịn không được cười cười, ánh mắt thâm thúy nhu tình tràn đầy, làm Bạch Nhất Hàm nhịn không được nhìn ngây ngốc mắt.
Hai người trầm mặc thâm tình nhìn nhau, Bạch Tuyết Tình đứng ở cửa: "......"
Cô yên lặng thu chân lại, bất đắc dĩ cùng cô y tá xinh đẹp cũng đang đứng ở cửa bưng khay không biết có nên đi về phía trước liếc nhìn nhau. Luôn cảm thấy bây giờ đi vào sẽ bị thiên lôi đánh xuống ....
[...]
Trên hành lang dài của bệnh viện, Bạch Tuyết Tình đem chuyện tối hôm qua nói, Mục Tĩnh Viễn trầm mặc đã lâu, mới nói:
Bình luận