Chương 95: (Kế sách tạm thời)
( bản edit này chỉ đăng trên Wattpad)
Lời nói của Bạch Tuyết Tình vừa rơi xuống, trong phòng khách trầm mặc không nói nên lời. Thật lâu sau, Bạch Ngạn mới lên tiếng:
"Tuyết Tình nói...... Có lẽ đúng là sự thật. Con bé là phụ nữ, trực giác luôn luôn rất chuẩn, hơn nữa tâm tư, quan sát tỉ mỉ. Vào đêm tiệc mừng thọ của Nghiêm lão, Hàm Hàm bị Phùng Quần làm cho hoảng sợ, thần trí không quá thanh tỉnh, cũng là trong suốt quá trình nắm chặt vạt áo của Tĩnh Viễn, như thế nào cũng không chịu buông ra
Sau đó Tĩnh Viễn nói rằng sau khi Hàm Hàm trở nên tỉnh táo thì liền lập tức kéo khoảng cách với mình, hơn nữa thái độ của thằng bé lại xa cách với cậu ta, hoàn toàn trái ngược với hành động theo bản năng khi thần trí không rõ. Lúc ấy chúng ta không chú ý, hiện tại nghĩ đến, đây đúng là bằng chứng cho thấy Hàm Hàm yêu Tĩnh Viễn, sợ bản thân lộ ra manh mối nên bức bách chính mình rời xa cậu ta."
Như vậy, mọi người nhớ lại trong các mối quan hệ thông thường, Bạch Nhất Hàm ỷ lại vào Mục Tĩnh Viễn đích xác không giống bình thường. Chỉ là tựa như Bạch Tuyết Tình nói, nhiều năm như vậy vẫn luôn là như thế này, mọi người đều tập mãi thành thói quen, ai cũng không nghĩ nhiều."
Mẹ Bạch thân thể chấn động, nước mắt đổ rào rào xuống, bà run giọng nói: "Tại sao lại như vậy? Hàm Hàm kia...... Nhưng chuyện này sao có thể ?"
Bạch Bác Nhân thật sâu nhìn con gái một cái, trầm giọng nói:
"Có nên để Tĩnh Viễn rời đi không, làm hai đứa tách ra một khoảng thời gian. Hàm Hàm còn nhỏ, thời gian dài, có lẽ liền phai nhạt cũng nói không chừng."
Bạch Tuyết Tình kinh hoảng, kích động nói: "Không được!"
Ba người bị cô làm giật mình, mẹ Bạch ngốc ngốc nói:
"Đây cũng là chuyện không có cách nào khác, dù chúng ta cưng chiều Hàm Hàm, cũng không thể không màng luân lý cương thường. Con cùng Tĩnh Viễn đã có hôn ước, vậy Tĩnh Viễn chính là anh rể nó, hai đứa nó ở bên nhau, chính là rối loạn luân thường. Nếu bị người ngoài biết Hàm Hàm cùng anh rể mình ở bên nhau, hai đứa nó cũng sẽ vĩnh viễn không dám ngẩng đầu!"
Bạch Tuyết Tình "Phủi" một chút đứng dậy, hốc mắt đỏ lên, giọng nói trở nên sắc bén không ít:
"Làm như vậy là đang muốn mạng Hàm Hàm! Con không biết luân lý cương thường gì, con chỉ biết em trai con chịu ủy khuất rất lớn! Hôm nay mọi người có thấy vết thương trên người nó khi được cứu về không?! Cổ, ngực đều là dấu răng......" Cô ngẹn ngào một chút, một giọt nước mắt lăn dài xuống dưới, đôi mắt cô mở to, nói tiếp:
"Nhưng sau khi thằng bé tỉnh lại không có bất luận biểu hiện quá kích nào, còn đang an ủi mẹ. Chẳng lẽ mọi ngươi không nghĩ tới điều này là không bình thường sao? Con chắc chắn rằng, thằng bé bình tĩnh như vậy, nhất định là trong lòng có một ý định đáng sợ nào đó. Theo như Tĩnh Viễn miêu tả, lúc anh ấy chạy tới, kẻ bắt cóc kia còn đang định vặn gãy...... Vặn gãy cổ em trai, mọi người ngẫm lại, tên súc sinh kia nếu nảy sinh tâm tư như vậy với nó, vì cái gì sẽ lại từ bỏ khi không thành công mà lại định trực tiếp giết nó?
Bình luận