Chương 94: (Em trai có khả năng thích Tĩnh Viễn)
Anh một bên nói, một bên dùng ánh mắt ra hiệu cha mình xem tay em trai, Bạch Bác Nhân nhìn theo ánh mắt anh, vội nói:
"Bọn nhỏ nói đúng, Hiểu Nhiễm em mệt rồi. Chúng ta về nhà trước đi, Tĩnh Viễn thương Hàm Hàm nhưng vậy, em còn sợ nó không thể chăm sóc tốt con mình sao?"
Ông nói, không khỏi bất giác đẩy vợ ra ngoài cửa, ghé vào bên tai bà nói nhỏ: "Về nhà trước đi, anh có việc muốn nói với em."
Mẹ Bạch tuy rằng cảm thấy không ổn, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của chồng mình, cũng không nói nữa, thuận theo đi ra ngoài.
Bạch Tuyết Tình cùng Bạch Ngạn nhìn nhau, kéo Thẩm Thiên Dương nói: "Chúng ta đi gặp ba mẹ"
Trong nháy mắt phòng bệnh chỉ còn lại hai người Mục Tĩnh Viễn và Bạch Nhất Hàm. Bạch Nhất Hàm trầm mặc nhìn Mục Tĩnh Viễn trong chốc lát, chủ động nắm lấy tay anh cười một chút, nhẹ giọng nói:
"Anh Tĩnh Viễn, anh đã đến rồi, em thật sự rất vui"
Mục Tĩnh Viễn tâm đều đau đến run rẩy, anh dùng bàn tay trống kia khẽ vuốt ve khuôn mặt cậu, ôn nhu nói:
"Vui gì chứ, bị thương thành như vậy. Thật sự làm anh sợ muốn chết. Anh đến bây giờ nghĩ lại tình cảnh ngay lúc đó, chân còn nhũn ra. Đều là anh không tốt, đã không bảo vệ được em, để em bị thương như thế này ngay dưới mí mắt của của anh "
Bạch Nhất Hàm nhấp miệng cười một chút nói:
"Anh lại không phải là thầy bói, sao có thể biết trước chuyện tươi lai? Lại nói tiếp, gần đây anh vẫn luôn ở bên em, hôm nay vốn dĩ cũng không cho em ra ngoài, là biết có nguy hiểm sao? Đáng tiếc em không nghe lời anh nói, làm hại anh lo lắng."
Mục Tĩnh Viễn bắt lấy tay cậu cọ cọ lên mặt, lại hôn hôn vào lòng bàn tay của cậu, mới có chút ủy khuất nói:
"Em cũng nói anh không phải thầy bói, từ đâu mà có thể biết được có nguy hiểm? Chúng ta vừa mới ở bên nhau, chẳng lẽ không phải là lúc đong đầy tình cảm sao? Anh đương nhiên muốn mỗi ngày đều ăn vạ bên cạnh em rồi. Hôm nay không muốn để em đi ra ngoài, cũng là vì anh muốn lúc mình trở về có thể nhìn thấy em đầu tiên. Sao hả? Em ghét bỏ anh dính người?"
Bạch Nhất Hàm nhịn không được cười ra tiếng, nếu bên ngoài biết được Mục đại tổng tài dùng loại biểu tình cùng giọng điệu cô vợ nhỏ bị khinh bỉ này nói chuyện, cổ phiếu Mục thị nhất định sẽ trượt xuống.
Bất quá, người yêu ủy khuất như vậy cũng cần phải an ủi một chút:
"Sao em lại ghét bỏ anh? Mấy ngày này em vẫn luôn cười trộm. Anh bận rộn như vậy, không giống em là cái người rảnh rỗi. Mỗi ngày em đều nghĩ cách không cho anh đi làm, muốn giữ anh lại bên cạnh. Cũng may chúng ta tâm ý tương thông, không chờ những cái lý do sứt sẹo kia của em có tác dụng, anh liền ở lại. Anh xem, lúc anh ở bên cạnh em, đầu trâu mặt ngựa gì cũng không dám lại gần em. Chân trước anh vừa mới đi, sau lưng em liền bị thương rồi."
Bình luận