Chương 93: ( Anh đã đến rồi)
Mấy người đàn ông kia vừa thấy không ổn, một phen kéo Tường Tử lên chạy về phía cửa, nhưng cánh cửa lại "Rầm" một tiếng bị phá vỡ, một đám cảnh sát cùng bảo tiêu đồ đen vội chạy vọt vào. Từng người một đi vào đã nhanh chóng chế phục mấy người này! Một lát sau, phòng nhỏ đã bị chật kín người.
Mục Tĩnh Viễn lúc này mới quay người lại, xông đến trước người Bạch Nhất Hàm, cắn răng cởi dây thừng trói trên tay cậu, dây thừng dính máu me nhầy nhụa, khi cởi ra, hai tay của Mục Tĩnh Viễn cũng bị dính máu đến đỏ bừng. Anh cẩn thận ôm Bạch Nhất Hàm vào trong lòng, gắt gao đem mặt dán lên trán cậu, hai tay đang ôm người trước mắt hơi hơi phát run.
Bạch Nhất Hàm thở dài nói: "Anh đã đến rồi."
Mục Tĩnh Viễn rơi xuống một giọt nhiệt lệ trên mặt Bạch Nhất Hàm, lại bị anh cẩn thận lau đi, thanh âm run rẩy nói:
"Anh đã tới, Hàm Hàm không phải sợ, không sao, anh Tĩnh Viễn sẽ bảo vệ em. Loại chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa, đừng sợ a."
Thẩm Thiên Dương cùng cảnh sát vọt vào, giúp đỡ đè lại một tên bắt cóc muốn bỏ chạy. Quay đầu lại thấy dáng vẻ của em vợ nhà mình, trước mắt tối sầm, đi nhanh mấy bước tới, vừa đi vừa cởi chiếc áo trên người, quấn lấy thân thể Bạch Nhất Hàm, tức giận đến cả người run rẩy, anh ta quay đầu lại nhìn Phùng Quần bên kia, Bạch Ngạn còn đang đánh!
Phùng Quần đã kêu không được, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ mỏng manh, Thẩm Thiên Dương tiến lên nắm lấy cổ tay Bạch Ngạn, trầm giọng nói:
"Bạch tổng, chuyện này mặt sau còn có người, Phùng Quần không có lá gan lớn như vậy, cũng không có cái tài lực này, chúng ta phải giữ hắn lại thì mới có thể tra ra người xuống tay với Nhất Hàm rốt cuộc là ai."
Bạch Ngạn hồng con mắt nhìn anh ta một cái, buông nắm tay chậm rãi đứng lên, Thẩm Thiên Dương đi tới phía trước hai bước, nhớ lại vừa rồi nhìn thấy vết bầm tím trên eo cậu em vợ đáng yêu nhà mình, lại quay lại hung hăng đá vào bụng Phùng Quần mấy cái!
Phùng Quần trợn mắt ngất đi, Bạch Ngạn liếc nhìn Thẩm Thiên Dương một cái, xanh mặt đi xem em trai nhà mình.
Mục Tĩnh Viễn đã ôm Bạch Nhất Hàm lên, đi nhanh ra ngoài, khi đi ngang qua Phùng Quần đột nhiên một chân đạp qua, Phùng Quần lia đi rất xa trên mặt đất, cả người run rẩy vài cái, đã không có động tĩnh.
Tập thể cảnh sát bên cạnh khóe miệng run rẩy một chút, đều ngậm chặt miệng lại không phát ra tiếng. Mấy người Thái Tử gia này người nào người nấy hung tàn chỉ có hơn chứ không có kém, đánh kẻ xấu còn hung mãnh hơn mấy chú cảnh sát, quả thực chính là muốn cướp bát cơm của bọn họ. Đầu năm nay, cảnh sát cũng không dễ làm a.
Khi Mục Tĩnh Viễn ôm Bạch Nhất Hàm đi qua, nhóm cảnh sát người thì nhìn bầu trời, người thì nhìn xuống đất, người nhìn chằm chằm kẻ bắt cóc, không một người nào nhìn chằm chằm Bạch Nhất Hàm. Không có cách nào, lòng hiếu kỳ là sẽ hại chết con mèo, không thấy vị Bạch tiểu thiếu gia này vừa gặp chuyện, cả đám đại lão đã nổ tung. Năm đại gia tộc ở Hoa Thành xuất động bốn nhà, dù là Bạch gia cùng Mục gia cũng thôi đi, ấy vậy mà Thẩm gia đại thiếu nghe được tin tức cũng hoang mang rối loạn đuổi lại đây, ngay cả Nghiêm lão gia tử cũng gây sức ép.
Bình luận