🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 79: ( Dứt khoát như vậy)

  Vài người tới đây ,cầm đầu gọi là Lý Thuận, tên của hắn à "Thuận", nhưng tính cách hắn lại không dính dáng với từ thuận một chút nào. Từ nhỏ chính là một tên Hỗn Thế Ma Vương. Ồ không, nói là Hỗn Thế Ma Vương có chút khen ngợi hắn. Hắn là bắt nạt kẻ yếu, còn tương đương "Co được dãn được". Khi Phùng Quần còn, hắn là tiểu đệ số một, bây giờ Phùng Quần biến thành chó rơi xuống nước, hắn liền thành "Lão đại".

Hôm nay hắn vốn dĩ cùng vài anh em tới đây chơi, thuận tiện khoe ra một chút tình nhân mới của mình. Cô gái này chính là một bảo bối, nhìn thập phần thanh thuần, lên giường lại là một cái vưu vật không hơn không kém. Mấy ngày nay đều muốn ép khô hắn!

Không nghĩ tới vừa đến không bao lâu, đã bị hắn phát hiện Bạch tam thiếu, cái đùi ngu ngốc này lần trước không biết trúng gió gì, đột nhiên không để ý tới bọn họ. Bất quá ai kêu người ta mệnh tốt, đầu thai ở Bạch gia, muốn để ý hay không để ý ai cũng đều là quyền tự do của người ta, người ta vẫy tay, ngươi phải lao về phía trước, người ta quay đầu lại, ngươi phải thức thời cút ngay. Trên đời này, trước nay đều không có công bằng.

Lý Thuận đè nén suy nghĩ trong lòng, trên mặt nở nụ cười nịnh chào hỏi, cùng một đám người bước nhanh đi tới, cười nói:

"Tam thiếu, đã lâu không gặp, mấy người anh em đều rất nhớ anh. Anh cũng lại đây chơi sao? Không bằng cùng nhau?

Mấy người thanh niên phía sau hắn cũng rối rít chào hỏi "Đúng vậy!" "Tam thiếu" "Thật trùng hợp a".

Bạch Nhất Hàm lẳng lặng nhìn bọn họ, vẫn không nói chuyện hay động đập, mấy người không khỏi có chút ngượng ngùng, lần lượt ngậm miệng.

Bạch Nhất Hàm chờ bọn họ an tĩnh, mới mở miệng nói:

"Về sau nhìn thấy tôi, không cần chào hỏi, đi vòng qua đi."

Thẩm Thiên Dương rũ xuống lông mi, ngón tay hơi cuộn lên thả lỏng xuống, thản nhiên uống ngụm trà.

Đám người Lý Thuận lắp bắp kinh hãi, vội cười làm lành nói:

"Tam thiếu ngài nói gì vậy, mấy anh em chọc ngài không vui chỗ nào, ngài nói ra, mấy anh em cho ngài bồi tội!"

Bạch Nhất Hàm dùng một ngón tay thon dài gõ gõ cái bàn, nhàn nhạt nói:

"Ý tôi, có thể anh còn chưa hiểu. Ở  Hoa Thành, ngoại trừ một số người, Bạch Nhất Hàm tôi phiền chán một người, hoặc là một đám người cũng không cần đắc tội, không cần lý do. Mà các người, hiển nhiên cũng không nằm trong số một ít người kia. Cho nên, về sau nhìn thấy tôi thì tự mình đi vòng lại đi, không cần để tôi thấy, nếu không, tôi sẽ làm các người hối hận."

Lý Thuận sắc mặt trắng xanh, miễn cưỡng cười nói:

"Bạch thiếu, giữa chúng ta có phải có hiểu lầm gì không, hà tất làm dứt khoát như vậy?" Dù sao hắn vẫn còn trẻ, ngày thường lớn nhỏ cũng là cái thiếu gia, có thể uốn cong, duỗi người cũng có giới hạn. Ngày thường bọn họ tuy rằng nịnh bợ Bạch Nhất Hàm, nhưng trong lòng vẫn xem thường cậu, ngầm gọi cậu là " Cái đùi ngốc". Bây giờ trước mặt nhiều tiểu đệ cùng tiểu tình nhân mới như vậy, bị Bạch Nhất Hàm ném mặt xuống đất dẫm, liền cảm thấy có chút kiềm chế không được tức giận.

Thẩm Thiên Dương buông chén trà, thanh âm thanh lãnh nói:

"Cậu là họ Lý? Tôi có biết Lý Tử Phát ( cha Lý Thuận ), lấy thân phận của cậu, còn không xứng cùng Nhất Hàm có ' hiểu lầm '. Em ấy muốn cậu vòng qua, chẳng lẽ cậu còn không nghe thấy?"

Lý Thuận xanh cả mặt, nhất thời đi cũng không được ở lại cũng không xong, móng tay đều cắm vào lòng bàn tay.

Bạch Nhất Hàm dựa lưng mình vào ghế ngồi, vừa định mở miệng, liền thấy đám người Lý Thuận thay đổi sắc mặt, Thẩm Thiên Dương ngẩng đầu hô: "Mục tổng."

Bạch Nhất Hàm vừa quay đầu lại, liền thấy khuôn mặt trầm ngâm của Mục Tĩnh Viễn bước nhanh đi tới. Bạch Nhất Hàm không tự giác lộ ra tươi cười, tâm tình trầm trọng vừa rồi đều bay đi, giọng nói nhẹ nhàng cất lên:

"Anh Tĩnh Viễn, sao anh lại tới đây?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...