Chương 6: 10
Chương 6: Đầu thai là việc cần kĩ thuật
Mẹ Bạch nói:
"Hâm lại cháo tôm bóc vỏ, bằng không sẽ có mùi tanh, cháo đều đã nguội rồi, để mẹ đi đổi cho con một chén khác."
Bạch Nhất Hàm cười một chút nói:
"Không sao đâu mẹ, không có nguội, đừng lãng phí, cháo ăn ngon lắm"
Cậu nói xong lại đút vào miệng một ngụm, hương vị ở khoang miệng tản ra, cậu hưởng thụ nheo nheo mắt, đã bao lâu rồi không ăn được đồ ngon như vậy?
Lúc trước làm công ở tiệm cà phê, mỗi ngày cậu đều chỉ có thể mua được thức ăn nhanh, cơm hộp, vì để không chậm trễ công tác, luôn ngấu nghiến ăn cho xong, một đường chạy chậm trở lại tiệm.
Lúc vừa mới bắt đầu cũng là ăn không vô, cảm thấy nó không phải đồ ăn dành cho con người. Nhưng ông cha ta nói rất đúng, tật xấu có được đều từ thói quen mà ra, thời điểm một người đói đến hoa mắt chóng mặt, cái gì cũng không bắt bẻ, đồ ăn từ dầu cống bẩn thỉu vẫn có thể ăn đến ngon lành, chén cháo này chỉ là có chút nguội mà thôi, so với mấy thứ cậu từng ăn trước kia còn ngon hơn một ngàn lần.
Mẹ Bạch với thím Dương liếc nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt của đối phương. Bạch Nhất Hàm từ nhỏ ngàn kiều vạn sủng lớn lên, để ý đồ ăn bày biện không đẹp đẽ, hấp không nề tế(?), luôn thích bắt bẻ, bình thường chẳng sợ đồ có một chút khuyết điểm nhỏ cũng sẽ không chịu ăn, hôm nay là bị làm sao vậy?
Sau khi ăn xong, Bạch Nhất Hàm trong lúc mẹ Bạch làm mọi cách vẫn không nén được lo lắng, đã ngồi trên xe được tài xế Tiểu Trịnh đưa ra cửa. Cậu biết lái xe, nhưng ngày thường ra ngoài đều là tài xế đón đưa, bởi vì người trong nhà nhất trí cho rằng, cậu còn nhỏ, một mình lái xe ra ngoài rất không an toàn, đã 24 tuổi Bạch Nhất Hàm đối với việc này tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Mắt thấy Bạch Nhất Hàm ngồi xe rời khỏi nhà, mẹ Bạch nghĩ con trai út hôm nay khác thường, vẫy tay gọi một người bảo tiêu tới nói:
"Cậu gọi thêm hai người, lặng lẽ đi theo tiểu thiếu gia âm thầm bảo hộ nó, đừng để nó phát hiện."
Bạch Nhất Hàm để Tiểu Trịnh lái xe đến Hoa Thành thì tùy ý đi dạo, nhìn ngoài cửa sổ nhanh chóng hiện lên từng tòa kiến trúc đồ sộ đặt sát nhau, trong lòng có trăm loại cảm xúc ngổn ngang. Hoa Thành là nơi cậu từ nhỏ lớn lên, cũng là nơi cậu thống khổ mà chết đi, cả đời ngắn ngủi của cậu kiếp trước hình như đều tại tòa thành thị này mà trôi qua. Cậu quen thuộc nơi này, nhiệt tình yêu thương nơi này, đời này, cậu cũng đem chôn thi thể tại chỗ này, nơi này, là nhà của cậu.
Đã đến giữa trưa, bọn họ đi ngang qua một mảnh khu vực phụ cận đang thi công, Bạch Nhất Hàm nói với Tiểu Trịnh :
"Ở chỗ này dừng lại một chút cho tôi đi xuống, anh đi tìm đâu đó ăn cơm đu, tôi muốn tùy tiện đi đây đó một chút, anh cơm nước xong thì tới nơi này đón tôi."
Bình luận