🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 44: Thủy yêu mê hoặc người

Mục Tĩnh Viễn không ngừng vỗ lưng Bạch Nhất Hàm giúp cậu thuận khí, hoảng loạn hỏi: "Hàm Hàm em thấy thế nào? Đều là lỗi của anh, Hàm Hàm, em rất khó chịu sao? Trời ạ, anh phải làm sao đây?”Bình thường vốn thong dong tự tin, chưa bao giờ có một giây phút nào làm anh cảm thấy chính mình bất lực như vậy, tựa hồ như làm thế nào cũng sai.

Bạch Nhất Hàm ho khụ trong chốc lát, hòa hoãn được hơi thở. Cậu ngẩng đầu nhìn thấy Mục Tĩnh Viễn, ủy khuất ôm chặt lấy cổ anh: "Anh vừa rồi đi đâu vậy? Có người vào được, muốn......"

Tiểu gia hỏa của anh thế nhưng còn nguyện ý ôm anh! Sau khi bị anh cưỡng hôn như vậy! Điều này có nghĩa gì? Chỉ là, cậu vừa mới nói cái gì?

" Anh không có đi đâu cả, anh vẫn luôn ở bên cạnh em, đừng sợ.”

Không ai tiến vào? Anh ấy không đi? Sao lại thế? Vậy vừa rồi là ai hôn.... anh ấy...

 
?!

Là Mục Tĩnh Viễn! Là anh hôn mình sao? Sao có thể? Bạch Nhất Hàm liếm liếm cánh môi bị hôn đến tê dại, không dám tin tưởng nhìn anh.

Mục Tĩnh Viễn động cũng không dám động, giống một tên tù nhân đang chờ phán quyết, chờ sự trừng phạt đến từ tiểu gia hỏa.

 
Thế nhưng…

Một cơ thể trần trụi đầy hơi nước chầm chậm tiến đến gần anh, tựa như thủy yêu đang mê hoặc người. Đôi tay thon dài, hoàn mỹ nâng mặt mình lên, cánh môi mềm mại vừa mới nhấm nháp khi nãy phớt nhẹ lên môi Mộ Tĩnh Viễn, lại như bị chấn kinh mà chỉ chạm nhẹ một cái liền lập tức rời đi.

Hai mắt Mục Tĩnh Viễn chăm chú nhìn tiểu gia hỏa đang thận trọng quan sát sắc mặt mình trước mắt. Ngực kịch liệt phập phồng, thanh âm khàn khàn u ám:

"Hàm Hàm, em có biết mình vừa làm gì không? Em biết anh là ai không?"

 
Bạch Nhất Hàm nhận ra người vừa hôn mình chính là Mục Tĩnh Viễn, càng thêm tin tưởng rằng mình đang ở trong mơ, vì trong ký ức của cậu, Mục Tĩnh Viễn chân chính tuyệt đối không thể hôn mình. Tim cậu đập loạn nhịp, nếu là mơ, vậy thì cứ để cậu phóng túng một lần có được không?

 
Đôi tay cậu vẫn như cũ nâng mặt Mục Tĩnh Viễn, giọng nói không lớn nhưng lại thập phần rõ ràng: "Mục Tĩnh Viễn, anh Tĩnh Viễn."

Nói xong, cậu lại tiến tới, hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của anh, cậu rất thích cùng Mục Tĩnh Viễn thân mật như vậy, thích mùi hương của anh, có thể mơ một giấc mơ như thế này, thật tốt.

Mục Tĩnh Viễn: "......!"

 
Lý trí của Mục Tĩnh Viễn mới vừa online không bao lâu lại bị bứt bách làm cho offline.

Anh ôm chặt người trong lòng ngực, lại một lần nữa hôn lên bờ môi căng mộng mà đối với mình vô cùng dụ hoặc kia.

Lần này, Bạch Nhất Hàm không hề chống cự, thậm chí còn chủ động mở miệng đón nhận sự xâm nhập của anh, ngây ngô nhưng vẫn cố gắng đáp lại.

Tim Mục Tĩnh Viễn cả đêm nay cứ như đang đi tàu lượn siêu tốc, lúc lên lúc xuống,Lúc này dừng lại ở cơn hưng phấn tột độ. Tiểu gia hỏa của anh rõ ràng biết anh là ai, lại không chút cự tuyệt nụ hôn của anh, thậm chí còn đáp lại… điều này nghĩa là gì?"

Mục Tĩnh Viễn trên người còn ăn mặc tây trang khi tham dự yến tiệc, cả đêm lăn lộn làm anh không có tâm tư thay quần áo. Sau một hồi vật lộn, quần áo đã ướt đẫm hoàn toàn, dù có là vải dệt sang quý thì sau khi thấm nước cũng trở nên thô ráp, sờ vào rất khó chịu. Bạch Nhất Hàm thì cả người trơn bóng, không một sợi vải che thân.Cậu tỏ ra vô cùng bất mãn với bộ đồ ướt sũng trên người Mục Tĩnh Viễn. Trong khi hôn anh, cậu còn cố gắng kéo bộ quần áo ấy xuống. Trong lòng Mục Tĩnh Viễn chấn động, tiểu gia hỏa của anh đang làm gì vậy? Nhưng dù cậu ấy định làm gì, anh cũng phải đáp ứng cậu."

Thấy tiểu gia hỏa cởi không được, trở nên có chút sốt ruột, anh tự đặt hai tay lên vạt áo mình, mạnh mẽ xé toạc sang hai bên, đơn giản mà thô bạo xé rách lớp quần áo dính sát trên người. Chẳng mấy chốc, chiếc quần cũng bước vào vết xe đổ.

(//∇//)

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...