Chương 42: Giấc mơ này, thật sự quá đẹp!
Chờ cậu xong việc, anh lại giúp cậu sửa sang lại quần áo. Vừa định đem cậu bế lên thì vật nhỏ lại bắt đầu không an phận, cứ vặn vẹo trong lòng ngực anh, miệng lẩm bẩm lầm bầm: "Khó chịu... muốn tắm rửa...dính... khó chịu."
Mục Tĩnh Viễn bị cậu cọ đến hô hấp cứng lại, phía dưới bắt đầu ngo ngoe rục rịch, ôm cậu đến luống cuống tay chân. Phòng ngừa việc anh đi bị trượt chân ngã xuống mặt đất, dịu giọng dỗ dành:"Hàm Hàm ngoan, ngủ cái đã, lúc thức dậy lại tắm được không?"
Bạch Nhất Hàm lại tủi thân, nhưng vừa nghe thấy chữ “ngoan”kia, cũng không giãy dụa nữa, nho nhỏ "Ừm" một tiếng, gừng lại giây lát lại nhỏ giọng nói: “Em ngoan.”
Mục Tĩnh Viễn trong nháy mắt lại đau lòng, ngoan cái gì mà ngoan. Tiểu vương tử của anh mới không cần phải ngoan! Còn không phải chỉ là muốn tắm thôi sao? Có gì to tát đâu! Tắm thì tắm!
Mục Tĩnh Viễn cẩn thận bế cậu ra đặt lên giường, vừa đi vừa dịu giọng dỗ dành: "Tắm, chúng ta tắm. Em chờ một lát, anh đi chuẩn bị nước cho em."
Anh dàn xếp cho Bạch Nhất Hàm xong xuôi,anh đi vào phòng tắm xả đầy nước nóng. Hơi nước bốc lên khiến men rượu trong cơ thể anh cũng hừng hực tỏa ra. Nhưng anh vẫn nhớ tiểu gia hỏa của mình còn đang chờ được “phục vụ tắm rửa”. Anh đứng lên, loạng choạng bước ra ngoài. Đến đây đi, thời khắc thử thách sự tự chủ của bản thân tới rồi!
Tay anh run rẩy chậm rãi cởi bộ đồ ngủ trên người Bạch Nhất Hàm. Khi cả thân hình trắng nõn trần trụi của cậu hiện ra trước mắt, đầu óc anh như bùng nổ, xoang mũi nóng lên. Anh thực hoài nghi ngay giây tiếp theo thôi, mình sẽ mất mặt đến mức chảy máu mũi.
Anh cố gắng kiềm chế bản thân, động tác cẩn thận đem Bạch Nhất Hàm lại bế lên, lảo đảo bước trở lại phòng tắm. Dựa vào chút lý trí ít ỏi còn sót lại đè nén dục vọng, mắt nhìn thẳng, ở trong lòng không ngừng mặc niệm: "Đây là Hàm Hàm, là tiểu gia hỏa của mình, tuyệt đối không thể lộn xộn, tuyệt đối không được mất kiểm soát.”
Nhưng nghĩ là một chuyện, khi bàn tay anh lướt qua làn da trần trụi của người trong lòng mình luôn tâm niệm, từng sợi thần kinh lại run rẩy đến tê dại, loại cảm giác trấn động đến từ linh hồn này khiến anh hoàn toàn không cách nào khống chế.
Tim Mục Tĩnh Viễn đập dồn dập, không biết là do men rượu còn sót lại hay vẫn là bởi vì bữa tiệc thị giác ngay trước mắt quá mức kích thích, chỉ biết lý trí của bản thân đã sắp hỏng mất. Đây là người anh vẫn luôn khát khao, nhóc con thường ngày toàn thân đầy gai nhọn, lúc này lại hoàn toàn không chút phòng bị nằm trước mặt anh, trần trụi không một mảnh vải che thân. Trừ phi cơ thể có vấn đề, nếu không thì ai có thể nhịn được? Nhưng anh vẫn cắn răng ở trong lòng tự nhủ: Tuyệt đối không thể mất khống chế, không thể làm Bạch Nhất Hàm bị tổn thương.
Hơi nước trong phòng tắm dày đặc, quần áo Mục Tĩnh Viễn đều bị dính phải, ướt dầm dề dán vào thân thể khiến anh khó chịu vô cùng. Nhất là phía dưới, quần căng đến phát đau. Trời ạ, đây đúng là một sự tra tấn ngọt ngào.
Bạch Nhất Hàm cảm thấy thật thoải mái. Cậu nằm trong làn nước ấm, toàn thân đều thả lỏng, dòng nước ấm áp bao trùm lấy cơ thể, bên cạnh lại là mùi hương quen thuộc và an toàn. Vì men rượu mà tinh thần lẫn ký ức cậu đều có chút hỗn loạn, nhưng cậu vẫn nhớ rõ cảnh trong mơ trước đó, là giấc mơ về việc Mục Tĩnh Viễn trở về để cứu cậu.
Giấc mơ này cậu đã mơ đi mơ lại nhiều lần, cậu đã từng biết bao lần hy vọng tại thời điểm Phùng Quần cùng hai tên côn kia đồ vọt vào "Căn cứ bí mật", anh Tĩnh Viễn của mình có thể từ trên trời giáng xuống, khống chế bọn đáng sợ kia, sau đó liền dẫn cậu rời đi. Nhưng cậu biết, sự tình đã xảy ra chính là đã xảy ra, không có “nếu như”, cũng không ai thực sự đến cứu cậu.
Nhưng đây là trong mơ, mà giấc mơ thường chính là cảnh tượng con người khát vọng nhất. Tựa như lúc này, dường như chưa hề có gì xảy ra, cậu vẫn còn rất sạch sẽ, Mục Tĩnh Viễn thì ở ngay bên cạnh, lặng lẽ bầu bạn cùng cậu. Thật sự hy vọng giấc mơ này có thể kéo dài một chút, tốt nhất là vĩnh viễn đừng bao giờ tỉnh lại.
Cậu cảm thụrõ bàn tay Mục Tĩnh Viễn đang lướt chậm rãi trên ở trên người mình, khẽ bật ra một tiếng rên rỉ mơ hồ đầy khoái cảm, rồi dụi đầu vào lồng ngực Mục Tĩnh Viễn. Giấc mơ này, thật sự quá đẹp.
(⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄~~
Bình luận