Chương 41: Rượu buồn không thể uống
Đêm nay, trái tim Mục Tĩnh Viễn không biết đã bị đau nát bao nhiêu lần. Bây giờ vừa nghe thấy lời này, nhìn tiểu gia hỏa anh đã toàn tâm bảo hộ từ nhỏ lộ ra biểu tình lấy lòng như vậy, anh cảm giác cả trái tim mình lại “rắc” một tiếng, vỡ tan thành từng mảnh.
Anh cẩn thận ôm tiểu gia hỏa của mình vào lòng, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu, thở dài khẽ nói: "Đúng vậy, anh là tới cứu em. Từ nay về sau, anh vĩnh viễn sẽ không giận em nữa, chỉ cần anh còn sống, tuyệt đối sẽ không để ai làm em tổn thương dù chỉ một sợi tóc.”
Bạch Nhất Hàm ha hả bật cười khe khẽ, nhắm nghiền mắt gắt gao ôm lấy vòng eo gầy rắn chắc của Mục Tĩnh Viễn, nhỏ giọng nói: "Em biết, em là đang nằm mơ, em chỉ cần ngủ thêm một chút nữa, thì anh sẽ ở lại với em lâu thêm chút nữa..."
Mục Tĩnh Viễn tâm can nhún nhảy như thạch, Anh dùng sức ôm chặt cậu nhóccủa mình trong vòng tay,như muốn đem cậu khảm vào trong cốt nhục. Giọng nói trầm thấp vang lên tựa như tuyên thệ:
"Ngủ đi, sau khi thức dậy anh cũng sẽ không rời đi. Chỉ cần em nguyện ý, anh vẫn sẽ luôn ở bên em.”
Bạch Nhất Hàm lăn lộn một hồi cũng thắm mệt, cuối cùng trong vòng tay mang lại cho cậu cảm giác an toàn, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Mục Tĩnh Viễn vẫn không nhúc nhích duy trì tư thế vốn có. Đợi đến khi nhóc con trong lòng đã ngủ say, mới thật cẩn thận bế ngang cậu nhẹ nhàng đặt trên giường lớn.
Lại xoay người đến tủ quần áo tìm ra một bộ đồ ngủ, tận lực cẩn thận giúp cậu thay. Trong suốt quá trình thay đồ anh căn bản không dám nhìn đến thân hình trắng nõn của Bạch Nhất Hàm, tay cũng tận lực không đụng tới làn da mềm nhẵn ấy.
Anh nhận ra, sự tự chủ mà bấy lâu mình luôn lấy làm tự hào, ở trước mặt Bạch Nhất Hàm lại biến mất không còn tăm hơi.Đừng nói đến chuyện nhìn thấy dáng vẻ thân hình trần trụi của cậu, dù chỉ là khẽ liếc qua đôi môi hơi hé mở, ửng sắc hồng như cánh hoa hồng kia cũng đã khiến tim anh bùng lên ngọn lửa khô nóng. Anh thầm may mắn vì vừa rồi tiểu gia hỏa không để anh giúp tắm rửa, nếu không còn chẳng biết sẽ ra loại nhiễu loạn gì.
Chờ khi thay quần áo xong, Mục Tĩnh Viễn đã vội đến toát mồ hôi đầy đầu. Anh duỗi tay gạt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa trên trán Bạch Nhất Hàm, đứng trước giường, ngơ ngẩn nhìn dung nhan say ngủ của cậu. Trong lòng muôn vàn suy nghĩ quay cuồng, hung hăng cấu vào lòng bàn tay mình, cố nén xúc động muốn cúi người xuống hôn cậu, nhẫn nhịn quay lưng đi về phía cửa. Nhưng tay vừa đặt lên nắm cửa lại khựng lại, anh vừa rồi còn mới đồng ý với tiểu gia hỏa là sẽ ở lại, sao có thể nhân lúc cậu ngủ say mà bỏ đi?
Anh thở dài lại quay về, ngồi xuống chiếc ghế bên bàn, đưa hai ngón tay day day huyệt thái dương đang nhức nhối. Chuyện liên tiếp xảy ra tối nay khiến anh khó mà xoay xở kịp, biến hóa trên người tiểu gia hỏa làm anh vừa phẫn nộ vừa đau lòng. Anh không biết rốt cuộc đã xảy ra biến cố ở đâu, tại sao anh chỉ rời đi nửa tháng, tiểu vương tử của anh liền thay đổi thành bộ dáng này.
Đáy mắt nổi lên gió lốc âm u cuồn cuộn, nếu thật sự có kẻ đang giở trò, vậy hắn tốt nhất nên cầu nguyện vĩnh viễn cũng đừng để anh phát hiện được. Một khi anh đã biết, thì Mục Tĩnh Viễn này sẽ cùng hắn không chết không thôi!
Anh ngoái đầu nhìn dáng người bé nhỏ co ro đáng thương của người trên giường lớn, nặng nề thở dài. Nỗi bức bối trong lòng chẳng biết trút đi đâu, anh duỗi tay cầm lấy bình rượu trên bàn trực tiếp ngửa cổ uống một hơi dài.
Thời gian chậm rãi trôi qua, bình rượu trên bàn dần dần vơi cạn, Mục Tĩnh Viễn chống tay lên trán, đầu óc quay cuồng không biết suy nghĩ cái gì. Đúng lúc này, anh nghe được động tĩnh của người trên giường, liền vội vàng muốn đứng lên đi xem.
Mới vừa đứng dậy, cơn choáng váng lập tức ập đến. Anh cười khổ một tiếng, xem ra loại rượu buồn này thật sự không thể uống, uống một hồi say một hồi.
Anh nóng vội tiểu gia hỏa trên giường, chưa đợi cơn choáng váng tan đi đã vội vã lao tới, lảo đảo bước đến bên giường lớn. Nghe tiểu gia hỏa không an phận lẩm bẩm gì đó, anh cúi xuống lắng tai, mới biết thì ra cậu muốn đi vệ sinh.
Mục Tĩnh Viễn dở khóc dở cười, lắc lắc đầu, xốc chăn lên, cẩn thận bế Bạch Nhất Hàm dậy. Đưa cậu vào nhà vệ sinh, bất đắc dĩ một bàn tay ôm chặt tiểu gia hỏa vẫn không chịu mở mắt, một bàn tay giúp cậu cởi quần. Tập trung tinh thần, cẩn thận đỡ 'tiểu Hàm', miệng còn khe khẽ huýt sáo, dỗ cậu giải quyết vấn đề sinh lý.
Bình luận