Chương 39: Em chết rồi
Mục Tĩnh Viễn cản không kịp, trơ mắt nhìn cậu ừng ực uống sạch nửa chai rượu mạnh. Anh vội lao lên giật lại chai rượu, tức muốn hộc máu nói:
"Tiểu tổ tông, đây là rượu!"
Bạch Nhất Hàm lúc này mới phản ứng lại, hậu tri hậu giác cảm thấy từ cổ họng xuống đến dạ dày đều bỏng rát, há mồm ho khan hai tiếng, ngượng ngùng nói:
"Rượu, rượu à, ao trong phòng em lại có rượu được?" Cậu nói xong còn ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải một vòng, buồn bực nói:
"Rõ ràng là phòng em mà..."
Mục Tĩnh Viễn nhìn dáng vẻ mơ mơ màng màng của cậu, vừa buồn cười vừa tức giận, cũng không biết nên nói gì với cậu mới được, chỉ đành lên tiếng:
"Không sao đâu, uống thì uống đi, dù sao bác sĩ Trần cũng nói em có thể uống một ít để phụ trợ giấc ngủ "
Bạch Nhất Hàm cười gượng: "Vậy ạ, dù sao em lát nữa em cũng ngủ rồi, uống tí cũng không sao." Vừa nói dứt câu, cậu lại cầm một chai khác lên, mở nắp ra uống một hớp lớn.
"......" Sao lại là rượu nữa? Lúc này cậu mới định thần nhìn kỹ lại trên bàn. Trời, mấy chai trên bàn đều là rượu! Còn bình nước thì bị đặt tận mép ngoài cùng!
Bạch Nhất Hàm vốn ham chơi, nhưng tửu lượng lại cực tệ, là kiểu mới uống một ly đã gục, bình thường ra ngoài chưa từng ai dám rót rượu cho cậu. Vậy mà giờ lại uống nhiều thế này, đầu óc đã bắt đầu quay mòng mòng, trong lòng như có một đứa nhỏ đang đập đầu xuống đất kêu: Trời ơi, cho con trọng sinh thêm lần nữa đi, mặt mũi con bị mất sạch trước mặt Mục Tĩnh Viễn rồi!
Tửu lượng cậu như thế nào Mục Tĩnh Viễn đương nhiên biết rõ. Thấy cậu lại nốc thêm một hớp lớn nữa, ánh mắt đã lờ đờ mất tiêu cự, anh chỉ còn biết bất đắc dĩ cười khổ, nói: "Thôi, để anh giúp em tắm rồi ngủ nhé."
Men rượu dâng lên, đầu óc của Bạch Nhất Hàm có chút đờ đẫn, nhưng vẫn bắt được từ mấu chốt "tắm rửa", cậu lập tức phản ứng dữ dội, cả người bật dậy, lớn tiếng nói: "Không được, em không cần anh tắm cho!"
Mục Tĩnh Viễn ánh mắt thoáng ảm đạm, hỏi: "Tại sao lại không cho anh tắm cho em? Trước đây anh cũng từng tắm cho em rồi mà."
Bạch Nhất Hàm lập tức đáp: "Cái đó không giống nhau!"
Mục Tĩnh Viễn nhích lại gần một bước, dịu giọng hỏi: "Chỗ nào không giống ?"
Bạch Nhất Hàm nghĩ một chốc rồi lại ấm ức nói nhỏ: "Trước kia em sạch sẽ... còn bây giờ, người em bẩn lắm, không thể cho anh thấy được."
Mục Tĩnh Viễn nghe không hiểu, chẳng lẽ hôm qua em ấy không tắm à? Hắn lại tiến đến gần thêm một bước, dịu giọng nói: "Chính vì bẩn nên mới cần phải tắm mà."
Bạch Nhất Hàm hai tay ôm đầu, liên tục lắc đầu, nói loạn cả lên:": "Tắm không sạch... tắm không sạch đâu... nhiều người lắm... bẩn lắm... không tẩy sạch được..."
Mục Tĩnh Viễn nghe không hiểu cậu đang lẩm bẩm cái gì, nhưng không đành lòng nhìn cậu như vậy, đành sải bước tới ôm chặt lấy cậu, dịu dàng vỗ về: "Được rồi, được rồi, không tắm thì không tắm, không sao hết, ngoan nào."
Bạch Nhất Hàm vừa nghe thấy chữ "ngoan", lập tức điên cuồng gật đầu: "Em ngoan... em rất ngoan... đừng bỏ rơi em..."
Mục Tĩnh Viễn thấy tim mình như bị bóp nghẹn, không kìm được cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu, nhẹ giọng nói: "Sao anh có thể bỏ em được? Dù em không ngoan, anh cũng sẽ không bỏ rơi em đâu."
Tinh thần vốn đang bị dồn nén của Bạch Nhất Hàm lại rối loạn thêm lần nữa, cậu bắt đầu bật khóc thút thít: "Anh là đồ lừa đảo, em không tin anh nữa đâu... Hơn một năm nữa là anh sẽ bỏ đi, sẽ không bao giờ quay lại nữa... Người ta mắng em, anh cũng mặc kệ, người ta đánh em anh cũng không quan tâm... em chết rồi, anh có vui không? Em sẽ không bám lấy anh nữa... Anh với chị em cứ bên nhau mãi đi... em chết rồi, sẽ không làm phiền hai người nữa..."
Ánh mắt Mục Tĩnh Viễn lập tức trầm xuống, khí thế toàn thân cũng trở nên sắc bén, anh lạnh giọng nói: "Em đang nói bậy bạ gì đấy? Tại sao lại cứ treo hai chữ 'chết rồi' bên miệng thế hả?!"
Bạch Nhất Hàm giật bắn người vì sợ, ấm ức lí nhí đáp: "Vốn dĩ em đã chết rồi mà...mọi người đều bảo em ngốc, nhưng thật ra em thông minh lắm đó... em cố tình làm động tác giả để viên cảnh sát kia nổ súng, bắn đúng chỗ này..." Cậu còn đưa tay chỉ vào ngực trái mình, cười trộm nói: "'Đoàng' một tiếng, em chết rồi... chết rồi thì tốt... chết rồi thì em được quay về, mọi thứ lại như trước, ba mẹ không còn giận em nữa, anh chị hai vẫn còn để ý đến em, anh cũng chưa rời đi nữa... Em thật sự rất vui."
Bình luận