🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 36: Đau lòng

Mẹ Bạch ở trong lòng thầm mắng Phùng Quần không biết bao nhiêu lần, nhưng thấy đã có Mục Tĩnh Viễn ở đó nên cũng yên tâm, liền để mặc cho anh một tay bế con trai nhỏ lên, sải bước đi thẳng ra cửa, bà dẫm lên giày cao gót bước nhanh theo sau.

Bạch Bác Nhân cùng hai người con cũng hướng Nghiêm lão gia và Nghiêm Thành xin lỗi, sau đó mới cùng nhau rời khỏi.

Người nhà họ Bạch vừa đi, sắc mặt Nghiêm lão gia càng thêm khó coi. Cụ nhìn chằm chằm thằng con ngốc nhà mình, giận dữ quát: “Còn đứng đực ra đó làm gì? Chờ thằng nhãi nhà họ Phùng gây ra chuyện lớn hơn cho ông già mày à?"

Trên đầu Phùng Đức Thành đỗ đầy mồ hôi, vội nói: "Xin lão gia thứ lỗi, nhà tôi có chút việc gấp, xin phép cáo lui trước, hôm khác sẽ đích thân tới nhận lỗi với ngài.”

Nói xong liền cuống cuồng rời đi, cũng không thèm liếc nhìn Phùng Quần đang bị bỏ lại một cái. Những người xung quanh cũng dần tản ra, ai nấy đều làm ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khung cảnh trong đại sảnh lại khôi phục vẻ yên bình.

Nghiêm Thành nói: "Phùng Đức Thành tâm cũng đủ tàn nhẫn, một đứa con trai, nói bỏ liền bỏ."

Nghiêm lão gia trầm giọng nói: "Bỏ xe giữ tướng, cũng cần có sự quyết đoán. Loại người như vậy một khi nắm được quyền thế trong tay, chỉ sợ sẽ rất đáng gờm, con phải cẩn thận với gã ."

Nghiêm Thành híp mắt nói: "Ba cứ yên tâm, con nhất định sẽ không để cho  ông ta có cơ hội vươn lên.”

Lão gia nhướng mày một cái, lại nổi giận: "Con còn rảnh rỗi ở đây lải nhải! Định để Phùng Quần đó ở lại đây ăn Tết luôn sao?"

Nghiêm Thành vội vàng cười làm lành:
“Ba đừng giận, con sẽ lập tức cho người đuổi nó ra ngoài."

Ông cụ suýt nữa bị chọc cười, cố gắng căng mặt, xoay đầu đi. Nghiêm Thành cười một cái, sau đó liền sai người đuổi Phùng Quần đang trừng trừng đôi mắt đầy căm hận ra ngoài.

Thẩm Thiên Dương nhìn Phùng Quần bị quăng ra ngoài, ánh mắt lóe lên. Bạch tam thiếu là bảo bối trong lòng Tuyết Tình, tên ngu xuẩn này lại dám động vào Bạch tam thiếu, khiến Tuyết Tình tức giận đến như vậy. Vừa rồi còn dùng sức bóp cổ của tên ngu xuẩn này, không biết có làm đau móng tay em ấy hay không? Quả thực không thể tha thứ.

Hừ, anh ta còn chưa từng được Tuyết Tình bóp cổ đâu! Không thể tha thứ!

Anh cẩn thận gấp lại chiếc khăn tay mà Bạch Tuyết Tình tùy tiện ném trả về, trân trọng cất vào ngực áo, rồi chậm rãi dạo bước rời khỏi.

[...]

Lúc này ở trên xe, Mục Tĩnh Viễn lo lắng hỏi: “Hàm Hàm, chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút được không em?”

Kí ức kiếp trước và kiếp này của Bạch Nhất Hàm đều hỗn loạn,trong đầu toàn là những hình ảnh trước khi chết, vừa nghe đến hai chữ “bệnh viện”, cậu phản xạ có điều kiện mà điên cuồng lắc đầu, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: " Tôi không đi! Tôi không đến bệnh viện! Đừng để ai nhìn thấy tôi! Đừng để ai nhìn thấy tôi! Làm ơn, làm ơn mà!"

Trái tim Mục Tĩnh Viễn đau như muốn vỡ vụn, gáp trán mình lên trán cậu, dịu giọng vỗ về: “Không đi bệnh viện, không đi bệnh viện, Hàm Hàm ngoan, không sao rồi, sẽ không ai nhìn thấy em hết."

Anh ôm Bạch Nhất Hàm thật chặt, sắc mặt đầy âm trầm, trong lòng hận đến mức sắp rỉ máu. Đợi đến khi anh dỗ dành Hàm Hàm ổn thỏa, anh nhất định phải khiến tên Phùng Quần kia sống không bằng chết!

Bạch Tuyết Tình ngồi ở ghế trước, không nhịn được cứ quay đầu lại nhìn Bạch Nhất Hàm, sắc mặt cũng rất khó coi, bộ móng đính pha lê đắt tiền gần như bị cô bấm gãy. Trân bảo của cả nhà bọn họ, vậy mà lại bị người ta dọa thành dạng này ngay dưới mí mắt họ, cô là chị mà để em trai ra nông nỗi này, còn mặt mũi nào tự xưng mình là đệ khống nữa?

Về đến biệt thự nhà họ Bạch, Mục Tĩnh Viễn bế Bạch Nhất Hàm xuống xe, đi thẳng vào phòng Bạch Nhất Hàm. Anh định đặt cậu xuống giường, nhưng Bạch Nhất Hàm lại nắm chặt lấy vạt áo anh không chịu buông. Mục Tĩnh Viễn làm sao nỡ gỡ tay cậu ra được? Chỉ đành phải ôm đại bảo bối này ngồi luôn trên giường.

Mẹ Bạch sốt ruột đến độ đi vòng vòng, không ngừng nói: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Bạch Bác Nhân ôm lấy bả vai bà, dịu giọng trấn an: “Đừng lo, bác sĩ Trần sắp tới rồi.”

Mẹ Bạch nói: “Chẳng phải trên đường về anh đã gọi cho ông ấy rồi sao? Sao bây giờ vẫn chưa đến nữa?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...