Chương 35: Không liên quan đến Phùng gia
Cả khuôn mặt Phùng Đức Thành đều nhăn lại một chỗ, những người có mặt ở đây ông ta đều không dám đắc tội,cũng chẳng hiểu nổi cái thằng con xui xẻo của mình rốt cuộc đã làm gì mà dọa Bạch tam thiếu thành ra như vậy. Ông ta dưới đáy lòng nghiến răng ken két, sớm đã biết thằng con này là đồ chẳng nên thân, vốn tưởng rằng nó leo được lên Bạch tam thiếu thì cũng coi như có chút bản lĩnh, ai ngờ chỗ tốt chưa kịp hưởng được bao nhiêu, đã sớm đắc tội chết với mấy người không thể đắc tội!
Những người này còn không biết muốn trả thù Phùng gia ra sao, chỉ nghĩ đến đó thôi, ông ta đã hận không thể ăn tươi nuốt sống thằng con chỉ biết gây họa kia cho rồi!
Ông ta hung hăng trừng Phùng Quần một cái, hận đến mức ước gì chưa từng sinh ra đứa con trai này, rồi vội cười làm lành nói: “Bạch tiểu thư ngàn vạn lần chớ hiểu lầm, thật sự việc này không liên quan gì đến Phùng gia chúng tôi. Tên nghịch tử này trước kia có may mắn được tiếp xúc với Bạch tam thiếu, tôi vẫn luôn dạy dỗ nó rằng nhất định phải tôn kính tam thiếu, tuyệt đối không được chọc cậu ấy không vui. Cũng không rõ hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nó lại dám mạo phạm Bạch tam thiếu. Chuyện này thật sự không liên quan gì đến Phùng gia chúng tôi!”
Mục Tĩnh Viễn từ đầu vẫn chưa lên tiếng, lúc này trầm giọng nói: "Cậu ta là con ông, vậy mà ông lại nói hành vi của nó không liên quan gì đến Phùng gia?”
Phùng Đức Thành vỗ ngực thề: "Mục tổng, thằng ngỗ nghịch này hôm nay lại dám làm ra chuyện xúc phạm Bạch tam thiếu, Phùng mỗ tôi cũng rất đau lòng. Từ nay về sau, mọi chuyện liên quan đến nó, đều không còn liên quan gì đến Phùng gia chúng tôi nữa!
Cả người Phùng Quần cứng đờ, không thể tin nổi mà nhìn cha mình. Đây là muốn từ bỏ hắn sao? Chỉ vì một hành động không thể hiểu nổi của Bạch Nhất Hàm?!
Ánh mắt Mục Tĩnh Viễn nặng nề nhìn Phùng Quần, nhưng lời nói lại là với Phùng Đức Thành : "Hy vọng Phùng tổng nhớ kỹ lời nói hôm nay. Nếu về sau Phùng đại thiếu có xảy ra chuyện gì, cũng đừng đổ lên đầu Mục mỗ tôi.”
Phùng Đức Thành vội nói đáp: “Không dám, không dám! Sau này dù thằng nhãi ranh này có chết ở đầu đường xó chợ, cũng không liên quan tới Phùng gia tôi!" Dù sao có cả đống tình nhân, con trai thì cũng mấy đứa, chẳng lẽ còn thiếu một đứa này.
Từ lời nói của Mục Tĩnh Viễn, không khó nghe ra anh thực sự đã nổi giận, bằng không người xưa nay luôn điềm tĩnh, biết giữ chừng mực, lại có danh xưng hổ mang mặt cười như anh. Sao có thể trước mặt biết bao nhiêu người nói những lời không lưu tình như vậy.
Tất cả mọi người đều biết, vị tam thiếu gia của nhà họ Bạch này chính là tròng mắt của Mục Tĩnh Viễn, còn nâng niu cậu hơn cả cha mẹ ruột của Bạch gia. Người ta vẫn nói “Rồng có vảy ngược, chạm vào thì sẽ tức giận,”mà Bạch tam thiếu không thể nghi ngờ chính là vảy ngược của Mục Tĩnh Viễn.Nếu trực tiếp chọc giận hắn thì may ra còn có đường xoay xở, nhưng nếu để anh biết có người động đến Bạch tam thiếu, thì cho dù là Thiên vương lão tử cũng không hòa giải nổi, nhất định sẽ phải hứng chịu cơn trả thù điên cuồng của anh ta, bất luận trách nhiệm sự việc thuộc về ai.
Giới thượng lưu ở Hoa Thành ai cũng ngầm hiểu một đạo lý: chỉ cần nhà họ Bạch chưa sụp, Mục Tĩnh Viễn còn đó, Bạch tam thiếu, ai dám chạm vào, kẻ đó chết.
Hiện giờ thằng con xui xẻo của ông ta đã dọa Bạch tam thiếu thành ra như vậy, mặc kệ rốt cuộc là lỗi của ai, chỉ cần có thể kiểm soát để ngọn lửa đừng bén lên người Phùng gia thì đã tạ ơn trời đất rồi. Đứa con trai này chắc chắn là không giữ được nữa. Dù có thể giữ, ông cũng không giữ, tránh mang họa vào thân, huống chi ông ta cũng không thiếu con trai, cho dù có chết hết, thì vẫn có thể sinh thêm được.
Mục Tĩnh Viễn lại lạnh lùng liếc nhìn Phùng Quần vài lần, rồi mới quay sang nói với Nghiêm lão gia : "Nghiêm lão gia, xin lỗi đã quấy rầy tiệc mừng thọ của ngài, Hàm Hàm bị kinh hoảng, cháu xin đưa em ấy về nghỉ ngơi trước."
Nghiêm lão gia gật gật đầu, liếc mắt nhìn thằng con trai ngốc nhà mình, Nghiêm Thành vội nói: "Đương nhiên là được, con cái Bạch gia ở chỗ của tôi bị kinh hoảng, cũng là sơ suất của chúng tôi.”
Mục Tĩnh Viễn gật đầu nói:"Cảm ơn Nghiêm tổng đã rộng lượng."
Bạch Bác Nhân và Hoa Hiểu Nhiễm vốn định tiến lên đón lấy con trai út, nhưng Bạch Nhất Hàm lại nắm chặt vạt áo Mục Tĩnh Viễn, như thể đang bám víu lấy cọng rơm cứu mạng. Các đốt ngón tay đều trắng xanh, làm sao mà đón về được.
Bình luận