Chương 34: Nghiêm lão gia
Người ta đều nói già hóa trẻ con, người lớn tuổi thường hay giống một đứa trẻ làm gì cũng theo sở thích của mình. Nghiêm lão gia khi còn trẻ đã ở địa vị cao, quen hô mưa gọi gió, hiện tại tuổi đã cao, không còn quản việc nữa, con cái lại hiếu thuận, ở nhà cũng là nói một không nói hai, không ai dám chọc ông cụ không vui. Tuổi tác càng lớn, không còn thích hình tượng nhân vật tinh anh như con trai nhà mình và Bạch Ngạn, trái lại càng thích những đứa trẻ không cần quá thông minh nhưng ngoan ngoãn, dễ thương. Mà Bạch Nhất Hàm vừa khéo đánh trúng manh điểm của ông cụ. Từ sau khi Bạch Nhất Hàm chúc thọ cụ, cụ liền thường chú ý đến cậu một chút. Ai mà ngờ, ông chỉ mới lơ đãng một chút, đứa nhỏ này đã bị người ta dọa thành ra như vậy!
Làm một ông lão tính cách như trẻ con có thâm niên, tính tình Nghiêm lão gia mà bộc phát thì chẳng cần nói đạo lý. Ông sầm mặt nói: "Đứa nhỏ nhà họ Bạch đang yên đang lành, sao lại hù dọa nó? Nghiêm Thành! Tại sao con lại để một đứa tâm địa bất chính như vậy vào đây? Là sợ tiệc mừng thọ của lão già này quá thuận lợi, nên cho nó vào gây sự hả?!”
Nghiêm Thành là đứa con hiếu thảo, toàn bộ người Hoa Thành đều biết. Vừa nghe thấy vị cha già nhà mình nổi nóng, ông vội vàng giải thích: "Là con sai, ba đừng giận nữa, hôm nay là ngày lành tháng tốt, ba đừng vì tức giận mà ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Nghiêm lão gia vẫn không chịu buông tha nói: "Nếu con vẫn còn để người cha này trong lòng, sao còn không đi đuổi thằng nhóc Phùng gia tâm địa bất chính kia ra ngoài? Hay còn muốn chờ nó giở trò chọc tức cả ba nữa mới chịu hành động?”
Tội danh này thật quá lớn, cha Phùng Quần là Phùng Đức Thành vừa nghe đến đó thì giật mình không thôi, vội vàng bước lên trước nói: "Đều là đứa con không ra gì của tôi sai, mạo phạm đến Bạch tam thiếu, nhưng nó tuyệt đối không có lá gan mạo phạm Nghiêm lão gia. Xin ngài bớt giận, tôi sẽ lập tức đưa nó về nhà, nghiêm khắc dạy dỗ một phen."
Mẹ Bạch hừ lạnh nói: "Phùng đại thiếu xác thật không có gan mạo phạm Nghiêm lão gia, cũng chỉ có Bạch gia tôi gia cảnh thấp hèn, mới để cho con trai mình bị người ta tùy tiện bắt nạt như vậy!”
Phùng Đức Thành lập tức cười làm lành:
"Bạch phu nhân sao lại nói vậy, Bạch gia ở Hoa Thành chính là hàng nhất nhì, đứa con vô sỉ kia của tôi làm sao dám bắt nạt Bạch tam thiếu? Tất cả đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi, Bạch phu nhân xin bớt giận, xem tôi trở về còn không đánh chết nó, trút giận cho Bạch tam thiếu!"
Bạch Ngạn sải bước tới, dáng đi trầm ổn, cất giọng: "Chuyện này có phải hiểu lầm hay không, còn cần xem lại cho rõ. Em trai tôi từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa bao giờ chủ động gây sự. Em gái tôi cũng nói, dạo gần đây em ấy đột nhiên thay đổi tính tình, cả nhà chúng tôi đều rất lo lắng, nghi ngờ là có người đã âm thầm khiến em ấy chịu thiệt mà chúng tôi không hay biết. Thế nhưng chúng tôi tra tới tra lui, vẫn luôn không lần ra được là ‘vị đại Phật’ nào âm thầm động tay, giờ xem ra, hình như đã có manh mối rồi."
Phùng Quần thầm nghĩ: Bạch Nhất Hàm từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa bao giờ chủ động gây sự? Lời này mà anh cũng nói ra được à, không thấy ngượng miệng sao?
Phùng Đức Thành nghe vậy thì hoảng hốt, thấy tình hình càng lúc càng nghiêm trọng, liền vội giơ tay thề thốt: "Bạch đại thiếu ngàn vạn lần đừng nói như vậy, dù ngài cho Phùng gia tôi lá gan tày trời, chúng tôi cũng không dám làm Bạch tam thiếu gia có mệnh hệ gì. Nếu là đứa con trai không nên thân này của tôi làm tam thiếu không vui, thì Phùng mỗ* tôi xin giao nó cho các vị xử lý, tuyệt đối không nói hai lời!”
(* mỗ là tiếng đệm khi xưng hô)
Bạch Tuyết Tình lúc này đã lấy lại bình tĩnh, cô giẫm giày cao gót, bước vững vàng đi tới nói: "Giờ đã là thời đại nào rồi, ông giao cậu ta cho chúng tôi, chẳng lẽ chúng tôi còn có thể giết cậu ta sao? Chỉ là cho dù nhà họ Bạch chúng tôi có vô dụng đến đâu, cũng không phải hạng người để mặc kẻ khác muốn vo tròn bóp méo thế nào cũng được. Cậu ta là người Phùng gia, hành vi của cậu ta là ai sai khiến, nhà họ Bạch chúng tôi tự nhiên sẽ điều tra cho ra manh mối. Đến lúc đó, tất nhiên sẽ dùng cách của của chúng tôi, cho tiểu Hàm một công đạo."
Mẹ Bạch liếc mắt nhìn con gái một cái đầy tán thưởng, rõ ràng đồng tình với lời cô nói. Thẩm Thiên Dương trầm mặc đứng sau lưng Bạch Tuyết Tình, tuy không nói một lời nào, nhưng nét mặt anh đã thể hiện rõ thái độ của mình: Nếu Bạch Tuyết Tình muốn giết người, thì việc chôn xác chính là phần việc của anh.
( Editor : Truyện mik edit hay viết chỉ đăng trên tramtruyen.pro, mấy trang khác đều là reup mà ko xin phép)
Bình luận