Chương 33: Phùng Quần hắc hóa
Mẹ Bạch cũng chậm rãi đi tới nói: "Tuyết Tình, còn không buông tay ra, nó động đến bảo bối nhà họ Bạch ta, chẳng lẽ con còn sợ nó không phải chịu giáo huấn gì sao? Anh con nói đúng, con là con gái, không đáng vì loại người này mà đánh mất phong thái.”
Bạch Tuyết Tình quay đầu nhìn mẹ mình, lại nhìn Bạch Nhất Hàm còn đang run rẩy trong vòng tay Mục Tĩnh Viễn cùng gương mặt u ám của cha đứng bên cạnh em trai nhỏ, cuối cùng không cam lòng mà buông lỏng tay ra.
Thẩm Thiên Dương vừa thấy cô buông tay, liền vội vàng lấy ra từ trong ngực một chiếc khăn tay thêu thủ công tinh tế đưa cho cô, giọng nói dịu dàng vô cùng
"Mau lau lau tay."
Bạch Tuyết Tình nhìn anh ta một cái rồi nhận lấy khăn, Thẩm Thiên Dương thấy cô chịu dùng đồ của mình, trên mặt hiện rõ nét vui mừng.
Hai tay Phùng Quần đang rũ hai bên người hung hăng nắm thành quyền, móng tay ghim cả vào da thịt. Đây là có ý gì? Rõ ràng mọi chuyện đều không liên quan đến hắn, đều là thằng ngốc kia tự mình nổi điên, vậy mà đám người này lại dùng ánh mắt như vậy để nhìn hắn? Ở trong mắt bọn họ, hắn là gì? Con gián sao? Chạm vào một chút liền dơ tay sao?
Của cải Phùng gia hắn không thể cùng những người thượng đẳng này so sánh, ở đại sảnh yến tiệc này, Phùng gia xác thật không là cái thá gì, nhưng mình đường đường cũng là một thiếu giara ngoài người ta cũng phải niềm nở ba phần, nhất là từ khi hắn kết thân được thằng ngốc Bạch tam thiếu của Bạch gia kia, địa vị của hắn càng theo đó mà nước lên thì thuyền lên.
Hắn vốn tưởng rằng mình ở Hoa Thành cũng có thể xem như là nhân vật có chỗ đứng. Nhưng không nghĩ tới, chỉ một tiếng thét chói tai của Bạch tam thiếu vừa rồi đã lập tức đẩy hắn xuống địa ngục, bị những người kia dùng ánh mắt nhìn côn trùng mà nhìn hắn, khiến hắn như ngồi trong đống than, nhưng cả dũng khí để rời đi hắn cũng không có!
Ngay cả cha hắn, người đàn ông ngày thường luôn ở trước mặt hắn cao cao tại thượng, giờ chỉ đứng ở trong đám người, cười nịnh với người nhà họ Bạch, chẳng hề có ý định lại đây giúp đỡ.
Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì những người này có thể nhục nhã hắn như vậy ?! Bạch Nhất Hàm! Một khi tương lai tao chuyển mình, nhất định sẽ kéo mày xuống địa ngục, khiến mày sống không bằng chết!
Hắn gục đầu xuống, thoạt nhìn như đang nhận sai, trên thực tế lại là để che đi cặp mắt tràn ngập âm độc kia.
Đúng lúc này, Nghiêm Thành đỡ ông cụ Nghiêm gia cũng đi tới. Là chủ nhà, lại là tiệc mừng thọ, giữa tiệc mừng lại xảy ra chuyện náo động như vậy, dĩ nhiên gương mặt Nghiêm lão gia chẳng còn chút vui vẻ. Tâm tình tốt từ đầu buổi tối tới giờ cũng tan thành mây khói, ông sa sầm mặt hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra?"
Bạch Bác Nhân ôn hòa nói: "Kinh động chú Nghiêm rồi, cũng không phải chuyện lớn gì. Chỉ là con trai nhỏ nhà tôi nhát gan, không biết như thế nào lại bị cậu thanh niên tên Phùng Quần kia làm cho hoảng sợ, quấy rầy tiệc mừng thọ của ngài, thật sự xin lỗi."
Nghiêm lão gia tử biết Bạch Nhất Hàm, này là cục cưng bảo bối mà Bạch gia nâng niu trong lòng bàn tay. Trước kia chỉ là nghe nói, rằng đứa nhỏ này bị người nhà họ nuông chiều đến không ra gì. Hôm nay vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người thật, không ngờ lại là một đứa nhỏ hiểu chuyện ngoan ngoãn, lúc nãy còn giọng ngọt chúc mình thọ tỷ Nam Sơn.
Cụ còn đang suy nghĩ, đứa nhỏ dáng vẻ tinh xảo, tính tình lại ngoan ngoãn này đúng là khiến người ta yêu thương. Khó trách người nhà họ Bạch lại coi như bảo bối. Ngẫm lại mấy đứa cháu nội hấp tấp không bớt lo kia của nhà mình, thầm nghĩ nếu đây là cháu trai mình, cụ nhất định cũng sẽ cưng chiều đến tận trời xanh.
Sao chỉ mới chớp mắt đã bị người ta dọa thành như vậy rồi? Cũng phải, trông đứa trẻ kia vốn không giống như người có lá gan lớn, chỉ là... ai lãi nhẫn tâm hù dọa một đứa trẻ đáng yêu thế này?
Ông cụ nói với Bạch Bác Nhân vài câu khách sáo, đôi mắt nhìn về hướng Bạch Nhất Hàm bên kia. Chỉ thấy đứa nhỏ vừa nãy còn cười ra một đôi lúm đồng tiền với ông, lúc nàyđã co người lại chui vào lòng thằng nhóc Mục gia, run rẩy như một chú chim cút nhỏ. Trái tim già nua của cụ lập tức có chút nhói đau.
Bình luận