Chương 27: 32
Chương 27 “Hai con muốn kết hôn?”
Qua mấy ngày, Mục Tĩnh Viễn cùng Bạch Tuyết Tình song song tới cửa. Trên mặt Bạch Tuyết Tình hiếm khi mang theo ý cười có chút ngượng ngùng, Bạch Nhất Hàm trong lòng lộp bộp một tiếng. Tính thử ngày tháng, chẳng phải đúng vào thời điểm kiếp trước chị cả và Mục Tĩnh Viễn công bố chuyện đính hôn hay sao?
Đầu óc ong một tiếng,bàn tay vô thức siết chặt tay vịn ghế sô pha, khớp đến mức khớp xương đều trắng bệch. Sau hơn hai năm xa cách, một lần nữa đối mặt với Mục Tĩnh Viễn, cậu chỉ cảm thấy tim đập dồn dập như nổi trống, trong đầu ù đi, suýt nữa đã quay người bỏ chạy. Cậu phải dồn hết ý chí mới kìm được bản thân không sơ suất.
Cậu nhìn Mục Tĩnh Viễn cùng chị hai sóng vai đi tới, cảm giác đắng chát trong lòng như muốn trào lên cổ họng. Thế nhưng cậu không thể trốn chạy nữa, không phải đã quyết định rồi sao? Phải làm đứa bé ngoan.
Ánh mắt Mục Tĩnh Viễn nhìn chằm chằm Bạch Nhất Hàm, mở miệng gọi: "Hàm Hàm."
Bạch Nhất Hàm quay mặt đi, dùng sức chớp chớp để ngăn lại sự cay xè nơi khóe mắt, rồi mới quay mặt lại,nặn ra nụ cười vẫn thường dùng gần đây, cười nói: "Chị hai về rồi ạ?" Rõ ràng đã nghĩ kỹ, lần sau nhất định sẽ dùng gương mặt tươi cười hoàn hảo nhất để chào đón Mục Tĩnh Viễn. Nhưng khi chuyện tới trước mắt cậu lại làm không được, trong lòng thầm thở dài, quả nhiên bản thân vẫn là kẻ vô dụng nhất.
Mục Tĩnh Viễn khẽ thở dài.
Mẹ Bạch ngạc nhiên nói: "Các con hôm nay sao lại về cùng lúc thế?”
Bạch Tuyết Tình tiến lên xoa xoa mái tóc em trai nhà mình, lúc này mới kéo tay Mục Tĩnh Viễn cùng ngồi xuống, nói: “Ba với anh hai đâu rồi mẹ?"
Mẹ Bạch đáp: "Ba con không phải tính đem công ty giao cho anh con rồi về hưu sao? Giờ chắc đang cùng A Ngạn ở trong thư phòng dặn dò gì đó.”
Bạch Tuyết Tình bất mãn nói: "Ba ba thật là, còn trẻ thế mà đã nghĩ đến chuyện nghỉ hưu? Còn không phải ba lười, muốc đẩy hết cho anh hai với con!”
Mẹ Bạch cười mắng: "Con bé này còn không biết đủ, ba người ta thì chẳng chịu buông quyền, con cháu còn đang sốt ruột muốn giành. Con thì ngược lại, ba con về hưu sớm còn không vui!"
Bạch Tuyết Tình bĩu môi nói: “Nhà mình sao giống nhà người ta được?”
Mẹ Bạch cười đầy mãn nguyện: “Cũng phải, con cái nhà mình ai nấy đều hiểu chuyện, mẹ với ba con nằm mơ cũng cười tỉnh luôn.”
Bạch Tuyết Tình "Phụt" một tiếng bật cười: "Mẹ đừng lấy mấy người bọn con ra trêu ghẹo."
Cô nhìn kỹ Bạch Nhất Hàm rồi hỏi: "Em trai hôm nay sao lại không vui rồi?"
Bạch Nhất Hàm gượng gạo bày ra nụ cười cứng đờ: "Không có mà, em khá tốt."
Mẹ Bạch đưa mắt ra hiệu cho con gái,ngầm nhắc nhở chuyện con trai nhỏ với Mục Tĩnh Viễn vẫn đang chiến tranh lạnh. Bạch Tuyết Tình chớp chớp mắt, lại nói: "Mẹ, mẹ có thể gọi ba với anh hai xuống đâygiùm con được không? Con với Tĩnh Viễn có chuyện muốn nói."
Cả người Bạch Nhất Hàm thoáng cứng đờ, mẹ Bạch nhìn hai người bọn họ, cười như hiểu rõ rồi đứng dậy đi lên lầu.
Chỉ chốc lát sau, ba người cùng xuống dưới, người một nhà quây quần ngồi trên trên sô pha.
Bạch Tuyết Tình hắng giọng, trịnh trọng nói: "Ba, mẹ, anh hai, Hàm Hàm, con cùng Tĩnh Viễn định kết hôn.”
Bạch Nhất Hàm khẽ nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở, Chuyện nên tới thì sẽ tới, ngón tay cậu khẽ giật một chút, hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm đầu gối mình.
Bạch Bác Nhân nhướn mày, hỏi:
"Các con muốn kết hôn?" Ông chuyển ánh mắt nhìn Mục Tĩnh Viễn.
Mục Tĩnh Viễn gật đầu.
Bạch Bác Nhân lại quay sang hỏi con gái: “Hai đứa bắt đầu quen nhau từ bao giờ? Sao ba với mẹ con lại không hề hay biết gì?”
Bạch Tuyết Tình cười cười nói: "Bọn con lớn lên cùng nhau, chính là chuyện rõ ràng lại tự nhiên mà thành thôi ạ.”
Mẹ Bạch cười nói: "Chuyện tụi nhỏ, vợ chồng mình đều lạc hậu rồi. Anh cũng đừng cố dò hỏi, đây là chuyện tốt mà, Tĩnh Viễn cũng là đứa nhỏ mình trông lớn từng ngày, nhân phẩm hay năng lực đều không cần bàn cãi. Con gái mình nếu gả cho người khác thì em còn lo, chứ giao cho nó thì em hoàn toàn yên tâm.”
Bạch Ngạn nói: "Hai người định khi nào làm đám cưới?"
Bạch Tuyết Tình nói: "Đương nhiên là càng sớm càng tốt rồi ạ."
Mẹ Bạch bật cười, đưa tay che miệng khẽ trách: “Con gái gì mà chẳng biết e dè gì cả, còn ý Tĩnh Viễn thì sao?"
Bình luận