Chương 21: 26
Chương 21:Cảnh còn người mất
Mục Tĩnh Viễn nói: “ Vừa rồi dì nói em ấy là bị ác mộng dọa sợ nên mới hiểu chuyện hơn, vậy dì có hỏi em ấy đã mơ thấy gì không? “
Mẹ Bạch che miệng cười nói:
“Dì hỏi rồi, ban đầu nó còn không muốn nói, bị dì gặng hỏi mãi mới chịu kể. Thằng bé ngốc này, nó nói mơ thấy nhà mình phá sản, cả gia đình thành mấy kẻ nghèo kiết xác, chen chúc sống trong một căn hộ nhỏ. Chính nó cũng bị những người từng đắc tội đánh một trận, bị dọa cho phát khiếp luôn.Quả nhiên vẫn là một đứa con nít, nhà họ Bạch mình sao dễ sụp đỗ như vậy?
Huống hồ, cho dù nhà mình có sụp thật, có con ở đây, sao có thể để nó bị người ta đánh được chứ?”
Sắc mặt Mục Tĩnh Viễn lập tức căng lại, anh hỏi: “Dì có hỏi em ấy trong mơ là ai đánh mình không?”
Mẹ Bạch cười rộ lên: “Nói nó là đứa nhỏ ngốc rồi, giờ đến con cũng bị nó lây ngốc luôn à? Nằm mơ mà thôi, chẳng lẽ con định vì một giấc mơ đi đánh người ta à?”
Mục Tĩnh Viễn nói:
“Không phải như vậy, dì à, có câu ban ngày nghĩ gì, ban đêm liền mơ thấy cái đó. Em ấy mơ thấy sau khi Bạch gia phá sản có người đánh mình, nhất định trong tiềm thức cũng biết rằng nếu có một ngày nó sa cơ lỡ vận, người kia nhất định sẽ bỏ đá xuống giếng. Nếu có một người đang ôm hận với Nhất Hàm, thì đó là một mối nguy tiềm ẩn. Tốt nhất vẫn nên sớm xử lý, kẻo đến lúc chúng ta không để ý, lại để Hàm Hàm chịu phải thiệt thòi gì.”
Sắc mặt mẹ Bạch cũng trở nên nghiêm trọng, bà gật đầu nói: “ Những lời con vừa nói cũng có lý, để dì hỏi lại nó xem sao.”
Bà nghĩ một chút, lại cười nói:
“Nói cho cùng, người làm mẹ như dì còn không có cẩn thận như con đối với nó. Hàm Hàm có một người bạn như con, đúng là phúc phận của nó. Chỉ tiếc thằng nhóc này có phúc mà không biết hưởng, lại luôn cáu kỉnh, còn chẳng phải ỷ vào con chiều chuộng nó!”
Mục Tĩnh Viễn trên mặt mang ra một nụ cười bất đắc dĩ:
“Dì Bạch nói quá lời, chỉ cần tiểu tổ tông này chịu nguôi giận, con lại chiều em ấy một chút thì đã sao? Có điều đến giờ con vẫn không hiểu mình đã làm gì chọc giận em ấy.”
Mẹ Bạch nói: “Trẻ con tính khí thất thường, biết con cưng nó nên mới nũng nịu giận dỗi.Chút nữa để dì hỏi nó, con cũng đừng gấp.”
Mục Tĩnh Viễn gật đầu cảm ơn:“Làm dì phải lo lắng rồi.”
Mẹ Bạch cười:
“Con đứa nhỏ này khách sáo cái gì, con cũng là đứa nhỏ mà dì xem trọng. Từ nhỏ đến lớn xưa nay luôn chững chạc, với Hàm Hàm lại càng không có gì để chê. Nếu con cùng Hàm Hàm có cái gì không thoải mái, thì nhất định vẫn là Hàm Hàm vô cớ gây rối, đã vậy con còn nguyện ý bao dung nó.”
Mục Tĩnh Viễn cười cười :“ Hàm Hàm tính cách đơn thuần, đó rất tốt, em ấy đáng giá được cả nhà cưng chiều.”
Mẹ Bạch cười tủm tỉm gật gật đầu, đầy vẻ hài lòng.
Bình luận