Chương 196: Bà có ý gì?
Nghiêm Nham nói tiếp: "Mục tổng thứ lỗi, dạo này lỗ tai cô út tôi không được tốt lắm, vừa rồi Du Nhiên gọi mà bà cũng không nghe thấy."
Nghiêm Miểu sắp tức muốn nổ phổi rồi, thế quái nào mà tất cả mọi người đều nhắm vào bà? Cùng lắm là không đáp lại Bạch Nhất Hàm thôi, đến mức phải đem ra chất vấn sao? Bạch Nhất Hàm cùng lắm chỉ là đứa con út không có thực quyền gì ở Bạch gia thôi. Còn bà tuy rằng còn trẻ nhưng vai vế lại rất cao, dựa vào vai vế mà nói, cậu ta còn phải gọi bà một tiếng dì. Cũng chỉ là một câu chào hỏi không mặn không nhạt, bà không đáp lại thì có làm sao đâu?
Nhưng người chất vấn không phải bản thân Bạch Nhất Hàm mà chính là Mục Tĩnh Viễn, bà có thể làm gì chứ? Ngay cả Nghiêm Nham nói tai bà không tốt bà cũng chỉ có thể bóp mũi mà nhận. Quả nhiên, người ngoài đều nói không thể động vào một sợi tóc của Bạch Nhất Hàm cũng không ngoa, bà còn chưa đụng tới tóc của cậu ta đâu!
Đã nói rồi, Bạch Nhất Hàm thân là tam thiếu gia nhà họ Bạch, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, sao lại cam tâm nằm dưới hầu hạ dưới thân người khác, thì ra công dụng chính là đây. Nếu không phải có tầng quan hệ này sao mà Bạch gia có thể triệt để mượn sức của Mục Tĩnh Viễn, chỉ hướng Đông không dám đánh Tây, một câu nói bậy cũng không được? Ai nấy đều nói tam thiếu gia cả người hưởng thụ trăm ngàn sủng ái, nhưng thế này xem ra cũng chẳng thấy sủng ái đâu, còn không phải thành vật hi sinh cho gia tộc sao? Khó trách năm nay đều đồn đãi tam thiếu gia nhà họ Bạch không còn kiêu ngạo như xưa, cũng không còn bướng bỉnh nữa, trở nên chín chắn biết tiến biết lùi, chín chắn chỗ nào chứ, rõ ràng là biết được bộ mặt xấu xí của thế giới nên bị dọa sợ rồi chứ gì? Mục Tĩnh Viễn cùng Bạch Nhất Hàm chính thức xác lập quan hệ, không phải chính là năm nay sao? Hừ, bề ngoài trông thì phong cảnh vô hạn, kỳ thật còn không phải bị người trong nhà đem tặng cho người ta?
Nghĩ như vậy, lòng dạ bà cũng thoáng dễ chịu hơn, có chút khinh thường cùng thương hại nhìn Bạch Nhất Hàm trên dưới một lượt.
Bạch Nhất Hàm: "......, Hạ phu nhân đang nghĩ gì vậy?" Đây là ánh mắt gì?
Nghiêm Miểu đang có chút cảm giác ưu việt liền bất giác thốt lên: "Tôi là đang nghĩ Bạch tam thiếu quý vì là thiếu gia nhà họ Bạch, đâu giống như hai người vợ nam nhà chúng tôi, tội gì mà ......"
Sắc mặt bà biến đổi, cũng tự biết mình lỡ miệng, vội đình chỉ lời nói.
Bạch Nhất Hàm: "......" Cậu chỉ muốn làm ô dù cho Hứa Du Nhiên thôi, sau đó kéo y ra khỏi cái vòng thị phi này, dù sao tiếp đón khách khứa xong hết rồi, lão gia cũng đã lên lầu, ở lại đây đối xé với Nghiêm Miểu cũng không có ý nghĩa. Nhưng không hiểu kiểu gì mà trận lửa này lại đốt tới trên người mình vậy? Mới vừa rồi cậu chỉ thấy ánh mắt của bà ta rất kỳ quái,nên thuận miệng hỏi thôi mà.
Mục Tĩnh Viễn vốn dĩ thấy ánh mắt đánh giá của bà ta cũng đã tức giận không vui, chỉ là Bạch Nhất Hàm đã mở miệng nên anh cũng không lên tiếng. Nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức thay đổi, giọng nói đều mang theo khí lạnh:
"Tôi thấy Hạ phu nhân không chỉ là tai không tốt, đôi mắt cùng tinh thần sợ là cũng xảy ra vấn đề, nếu thân thể có bệnh thì nên sớm đi bệnh viện kiểm tra một chút cho thỏa đáng, kẻo chỉ vì chút bệnh vặt mà gặp phải đại họa, thế chẳng phải là mất nhiều hơn được sao?"
Bình luận