Chương 193: Nghiêm Miểu tới
Mục Tĩnh Viễn nắm lấy tay Bạch Nhất Hàm tay, gật đầu với Tề Minh Dương rồi nói: "Bên ngoài còn có người chờ, Tề tổng, thứ lỗi không tiếp được."
Tề Minh Dương giơ tay nói: "Mục tổng, tam thiếu xin cứ tự nhiên."
Trở về sảnh tiệc, Mục Tĩnh Viễn lấy từ khu đồ ăn một phần trái cây thập cẩm, dẫn Bạch Nhất Hàm đi đến chiếc sô pha nhỏ trong góc ngồi xuống, ghim một miếng dưa ngọt đút cho cậu rồi dịu dàng nói: "Vừa rồi Tề Minh Dương là trùng hợp hay cố ý tìm gặp em vậy?"
Bạch Nhất Hà đớp mật dưa, nhai nhai nuốt xuống rồi nói: "Chắc là cố ý tới tìm, nói muốn kết bạn với em."
Mục Tĩnh Viễn nghiếng răng: "Tên đó có ý đồ đen tối với em."
Bạch Nhất Hàm thiếu chút nữa phun cả miếng dưa ra ngoài, vỗ vỗ bờ vai của anh cười nói: "Cả ngày nay anh cứ coi em như món bánh trái gì đó mĩ vị lắm vậy, đừng suy nghĩ lung tung, bản mặt già này của em đỏ hết rồi."
Mục Tĩnh Viễn thấy cậu không hề ý thức được nguy cơ, bực mình nói: "Linh cảm của anh sẽ không sai, nó đã giúp anh tránh không biết bao lần nguy hiểm! Tề Minh Dương khó hiểu không ngừng tiếp cận em, nhất định không có ý tốt."
Bạch Nhất Hàm thấy anh không vui, lập tức dỗ dành: "Được rồi, em cũng biết là hắn nhất định không có lòng tốt gì, nhưng hắn mang tiếng lòng dạ hẹp hòi, lại luôn mặt mày tươi cười nghênh đón, giờ em mà mắng chửi người ta một trận thì cũng không tốt lắm đúng không? Huống chi hắn có mưu đồ cũng là chúng ta suy đoán thôi, vì chuyện này đắc tội một kẻ lòng dạ hẹp hòi cũng không đáng giá nha."
Mục Tĩnh Viễn trầm giọng dặn dò: "Em sau này phải tránh gặp riêng hắn, hắn không chỉ là một kẻ lòng dạ hẹp hòi mà còn là một tên điên, em đừng để bị thiệt."
Bạch Nhất Hàm lại gắp một trái dâu tây nói: "Em biết rồi, mà thật ra khi nói chuyện với hắn em cũng không khách khí lắm, cũng không biết hắn có ghim em không nữa, em chẳng muốn có kẻ địch khó lường như tên đó đâu. Anh nhìn Sở Phương Minh xem, sắp bị hắn bức điên rồi, đó là còn không phải ông ta trực tiếp chọc hắn đâu."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Có vài kẻ địch không thể tránh được, mình không phạm người, nhưng người vẫn phạm mình. Tề Minh Dương không phải là người rộng lượng, lại nhẫn nhịn quá mức với em như vậy, nhất định là có mưu đồ bất chính."
Bạch Nhất Hàm dở khóc dở cười: "Mới nãy còn cứu được miếng dưa, còn giờ em suýt chút nữa phun hết dâu trong miệng luôn, rồi anh có thể cho em an ổn ăn chút gì không ạ?"
Mục Tĩnh Viễn vội vỗ sau lưng cậu nói: "Được rồi, em cứ ăn đi."
Anh ngồi bên cạnh nhìn hai má Bạch Nhất Hàm phồng lên không ngừng nhai ngót nghét mà ánh mắt thâm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.
Bạch Nhất Hàm nuốt thức ăn trong miệng xuống, quay đầu lại cười với anh một cái an ủi: "Làm gì mà nghiêm túc vậy, ngoan nà, người ta nói vịt chín rồi thì không biết bay, em đã là con vịt bị anh nuốt vào bụng rồi, anh còn không yên tâm gì nữa, nào ahhhh~."
Bình luận