Chương 192: Kết bạn
Mục Tĩnh Viễn cười khẽ một tiếng nói: "Sở dĩ dám không coi trọng chuyện người nhà như vậy, là bởi vì bà ta quá quá coi trọng bản thân, cảm thấy bất luận mình làm thế nào thì người trong nhà đều nên nhường mình."
Bạch Nhất Hàm nói: "Bộ Mặt Trời chỉ chiếu mỗi bà ta sao? Quả thực không thể hiểu được, đúng rồi, sao đột nhiên anh lại hiểu rõ bà ta quá vậy?"
Mục Tĩnh Viễn nhịn không được nhéo mũi cậu khẽ cười nói: "Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Nếu muốn lập ra kế hoạch bất khả chiến bại, chìa khóa cốt lõi là phải hiểu biết kẻ địch. Hạ Nguyên cùng lắm chỉ là một tên miệng lưỡi trơn tru, hèn nhát mà lòng tham không đáy, đối thủ thật sự của chúng ta là Nghiêm Miểu, bà ta tàn nhẫn độc ác hơn em nghĩ nhiều."
Bạch Nhất Hàm gật đầu nói: "Ừ ừ, anh nói chí phải, sau khi bên anh rồi, em thấy đầu óc mình càng ngày càng kém."
Mục Tĩnh Viễn cười nói: "Đầu óc em kém chỗ nào, chỉ là em không muốn sử dụng thôi, anh rất vui khi em có thể như vậy."
Bạch Nhất Hàm mở to hai mắt nhìn: "Sao anh lại rất vui?"
Ý cười bên môi Mục Tĩnh Viễn càng sâu: " Vì như vậy chứng tỏ em toàn tâm toàn ý tin tưởng anh."
Bạch Nhất Hàm ho nhẹ một tiếng nói: "Đó là dĩ nhiên, em mà không tin anh thì tin ai chứ? Khụ, cái đó, uống nhiều nước ép quá rồi, em phải đi vệ sinh."
Mục Tĩnh Viễn buông chén rượu nói: "Được, anh đi cùng em."
Bạch Nhất Hàm nói: "Không cần, đâu phải em chưa từng đến Nghiêm gia, đi vệ sinh còn bị lạc được hay sao? Anh cứ chờ em một lát, chút nữa em về liền."
Mục Tĩnh Viễn đỡ bờ vai của cậu nói: "Để anh đi cùng em, mình đi thôi."
Bạch Nhất Hàm chỉ có thể bất đắc dĩ đi về phía nhà vệ sinh, nhưng mới vừa đi được hai bước liền nghe thấy một giọng nói vang dội hô lớn: "Mục tổng!"
Hai người quay đầu lại, thấy là một người đàn ông trung niên tây trang phẳng phiu nâng ly rượu bước nhanh tới, sau đó đặt ly rượu xuống rồi dùng cả hai tay bắt tay với Mục Tĩnh Viễn, cười chào hỏi: "Mục tổng, đã lâu không gặp!"
Mục Tĩnh Viễn gật đầu nói: "Trương tổng."
Trương tổng lại bắt tay với Bạch Nhất Hàm cười nói: "Phong thái của Bạch tam thiếu quả là ngày một xuất chúng."
Bạch Nhất Hàm khách khí cười đáp: "Nào có, Trương tổng quá khen."
Trương tổng cười ha ha nói: "Làm sao được? Những lời Trương mỗ tôi nói đều là thật lòng, Mục tổng và Bạch tam thiếu đứng chung một chỗ, thật là duyên trời tác hợp, làm người khác hâm mộ không thôi!"
Trên mặt Mục Tĩnh Viễn lộ một tia ý cười, nói: "Trương tổng khách khí."
Trương tổng vội nói: "Nào có, chỉ nói lời thật lòng thôi, Mục tổng này, không biết hạng mục Bích Thủy viên......"
Bạch Nhất Hàm mỉm cười nghe vài câu, ngay lúc Trương tổng cuối cùng cũng tạm dừng thì nhẹ nhàng vỗ cánh tay của Mục Tĩnh Viễn lên tiếng: "Hai người cứ nói chuyện trước."
Bình luận