Chương 191: Tiệc đính hôn của Nam Sơn
Bạch Nhất Hàm là kiểu người cực kì sợ lạnh, mùa đông vừa đến nếu không có việc bắt buộc phải ra ngoài cậu liền không ra. Mục Tĩnh Viễn biết thói quen này của cậu nên sau khi trời vừa trở lạnh liền không bắt cậu phải cặp kè với mình đến công ty nữa, nhưng là người đều là thế, từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu về nghèo lại khó, sau khi bầu bạn với người yêu thành quen, giờ lại lẻ loi một mình đi làm, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy thê lương. Lúc Bạch Nhất Hàm hỏi, thì anh lời lẽ chính đáng nói không sao hết, nhưng vừa quay người lại, biết cái đuôi tí hon phía sau sẽ không đi theo nữa, anh lại cảm giác lạc lõng.
Thực tế anh đau lòng Bạch Nhất Hàm sợ lạnh, còn Bạch Nhất Hàm sao lại không đau lòng anh chứ?
Cho nên, mỗi buổi sáng sau khi đông tới, trước cửa nhà đều sẽ xuất hiện cuộc đối thoại thế này:
Mục Tĩnh Viễn: "Em đừng có đi ra ngoài, bên ngoài lạnh lắm đó."
Bạch Nhất Hàm: "Hông chịu đâu, ở nhà hoài chán lắm, còn không bằng ra ngoài chơi với anh."
Mục Tĩnh Viễn: "Lạnh lắm, không có gì để chơi đâu em."
Bạch Nhất Hàm: "Trong công ty đâu có lạnh. Trên đường thì ngồi xe, tức là chỉ có lúc lên với xuống xe là ở ngoài trời thôi, có sao đâu?"
Mục Tĩnh Viễn: "Vậy cũng lạnh lắm, em về giường ngủ nướng đi, không phải em nói ngủ trong nhà là thoải mái nhất sao?"
Bạch Nhất Hàm: "Em không có ngủ được, em đang rất có tinh thần, không muốn ngây người ở nhà đâu ."
Mục Tĩnh Viễn: "Nếu thấy chán, anh cho xây một phòng giải trí cho em chơi có được không."
Bạch Nhất Hàm: "Chơi gì mà chơi? Em đã bao lớn rồi còn chơi? Em muốn bên cạnh anh thôi, chẳng lẽ anh chê em phiền sao?"
Mục Tĩnh Viễn: "Đương nhiên là không, em nghĩ lung tung cái gì đó?"
Bạch Nhất Hàm: "Vậy em muốn bên anh sao anh không vui gì hết?"
Mục Tĩnh Viễn: "Sao anh lại không vui được chứ? Anh chỉ sợ em lạnh thôi!"
Bạch Nhất Hàm: "Em không sợ! Mình đi nhanh thôi, bị muộn rồi."
Mục Tĩnh Viễn: "Bên ngoài lạnh......"
Bạch Nhất Hàm: "Ai nha đừng dông dài nữa, đi mau đi mau!"
Mục Tĩnh Viễn: "Chờ một chút, đi ra ngoài cũng được nhưng em phải mặc cái áo khoác này vào!"
Phan Văn, Ngụy Võ đi theo sau:......, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không nói cũng không cử động, dù sao xô đẩy xong bọn họ vẫn sẽ ra ngoài cùng nhau, cứ nghiêm túc theo chân hai người họ là được.
Sở Phương Minh đã bị xử lí đến mức không thể bảo vệ mình chu toàn(*). Hạ Nguyên xúi giục Nghiêm Miểu gọi mấy cuộc điện thoại, thấy không có tác dụng gì cũng ngừng lại, gã rốt cuộc cũng chột dạ, không dám làm càng.
(* bản qt"cố mình không màng đuôi")
Hiếm khi có những ngày an tĩnh, mỗi ngày ra ngoài cùng người yêu, buổi tối lại cùng nhau về nhà, ban ngày không có gì làm thì thám thính chút tin tức trong group chat. Nghiêm Phái nói Nghiêm Miểu có gọi đến mấy lần, thấy người nhà mẹ đẻ "Đồng loạt hồ đồ", thì ném một câu "Quá thất vọng về mấy người", rồi không gọi đến nữa, hình như đã quyết định mặc kệ chuyện của họ.
Bình luận