Chương 189: Em trai tôi giao cho cậu
Lúc Bạch Nhất Hàm và Mục Tĩnh Viễn đến, cô thu ngân của tiệm chỉ lên lầu, lầu hai chủ yếu là văn phòng của Chương Túc, còn có phòng nghỉ của nhân viên gì đó. Hai người vừa bước lên lầu hai liền nghe thấy tiếng cười truyền ra từ văn phòng Chương Túc.
Bạch Nhất Hàm hiểu ý cười, nói: “Xem ra mọi chuyện đều thuận lợi.”
Mục Tĩnh Viễn “Ừm” một tiếng.
Bạch Nhất Hàm gõ cửa, Nghiêm Phái cười hì hì ra nghênh đón: “Nhất Hàm, anh Mục, hai người tới rồi, mau vào đi.”
Trong văn phòng có cả Nghiêm Huy và Chương Túc, còn có Nghiêm Nham cùng Hứa Du Nhiên. Nghiêm Huy ngồi ở trên sô pha, một cánh tay đang gác sau ghế sô pha chỗ Chương Túc tựa lưng, tư thái rất thoải mái, Chương Túc trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng, Hứa Du Nhiên cũng mang ý cười nhợt nhạt, Nghiêm Nham ngồi bên cạnh y, hai mắt lóe sáng, thần sắc thả lỏng.
Bạch Nhất Hàm bước vào, cười nói: “Xem bộ dáng của mọi người, có vẻ tối qua đều thuận lợi nhỉ?”
Nghiêm Phái đi tới ngồi xuống, cười nói: “Đại công cáo thành rồi anh biết không? Chú với dì đối xử với đại thần Nam Sơn rất tốt luôn, lúc ăn cơm ông nội còn nói nhà chúng ta giờ chỉ còn mình em không có đối tượng thôi.”
Bạch Nhất Hàm nói: “Chà, còn thuận lợi hơn cả mong đợi.”
Nghiêm Huy nói: “Thật ra cũng là điều bình thường, có tiền lệ của tôi và Chương Túc cộng với chuyện của cậu và Tĩnh Viễn quanh quẩn bên tai họ cả ngày, sự tiếp thu của họ cũng cao hơn nhiều, với còn một điều nữa.”
Anh nhịn cười nói tiếp: “Bình thường Nghiêm Nham quá cứng nhắc và nghiêm túc. Từ nhỏ đến lớn không gần nữ sắc, nhìn thấy phụ nữ liền trốn đi thật xa, ba mẹ cũng đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng điều quan trọng nhất là, con người Du Nhiên không tồi, khí chất cũng tốt, nhìn đáng tin cậy, ba mẹ gả Nghiêm Nham đi cũng yên tâm.”
Nghiêm Phái bật cười “Phụt ha ha ha ha”, Chương Túc cũng nhịn không được cười, Nghiêm Nham hơi mở to hai mắt nhìn, Hứa Du Nhiên lặng lẽ cầm tay anh, ánh mắt thực kiên định, Nghiêm Nham lẳng lặng khép lại cái miệng vừa mới mở ra .
Bạch Nhất Hàm cũng đang cười, bả vai run lên, còn Mục Tĩnh Viễn thì mỉm cười nhìn cậu.
Nghiêm Phái xoa cái bụng phát đau của mình, nói với Hứa Du Nhiên: “Đại thần Nam Sơn, từ nay về sau anh ba của em có thể giao cho anh rồi, anh hãy chăm sóc ảnh thật tốt nha. "
Hứa Du Nhiên nghiêm túc đáp: “Cứ giao cho anh.”
Nghiêm Nham hung hăng trừng mắt nhìn em gái, dùng cái tay còn trống lặng lẽ bưng kín mặt.
Nghiêm Huy thế nhưng không chịu buông tha anh, lại nói: “Em trai, về sau em với Du Nhiên sẽ tạo thành gia đình mới, em phải chú ý chi tiêu tiết chế lại, học cách quản lý tài sản hợp lý, đừng quá phá của, bằng không áp lực của Du Nhiên sẽ rất lớn."
Hứa Du Nhiên vội nói: “Không cần.”
Nghiêm Huy: " Hở ?"
Hứa Du Nhiên nói: “Không cần tiết chế, tôi sẽ cố gắng chăm sóc em ấy thật tốt.”
Bình luận