Chương 188: Em giỏi lắm
Bạch Nhất Hàm gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu nói đến thứ cậu ấy khát vọng nhất, chắc chắn không phải là khuy măng sét(*) hay bộ vest thủ công gì đó, mà chính là sách của anh, anh chỉ cần viết sách cho cậu ấy đọc, cậu ấy liền hạnh phúc muốn chết luôn.”
Hứa Du Nhiên gật đầu nói: “Được rồi, chuyện nghề phụ, tôi sẽ thảo luận với em ấy một chút rồi nói sau.”
Chương Túc gật đầu cười đáp: “Vậy mới đúng chứ, hai người ở bên nhau liền phải tập thói quen có chuyện gì đều phải nói cho nhau mới tốt. Thật ra tôi rất thấu hiểu suy nghĩ của cậu. Giống như khi tôi kết hôn với Nghiêm Huy, trong mắt người ngoài thì tôi một thoắt bay đến đầu ngọn cây, mở hiệu sách gì đó liền biến thành chơi đùa, nhưng thật ra thì ngược lại, tôi thật sự nghiêm túc kinh doanh hiệu sách này, thậm chí còn nghiêm túc hơn cả trước khi tôi gặp anh ấy. Suy nghĩ của hai người chúng ta, thật sự rất giống nhau, nhưng chuyện gì đều phải có chừng mực. Cậu cứ như hiện tại là được rồi, không cần phải tạo cho bản thân áp lực quá lớn, như vậy Nghiêm Nham cũng sẽ không vui.”
Hứa Du Nhiên gật đầu thật mạnh, y cầm lấy chén trà trên bàn uống một ngụm, chậm rãi nói: “Sau khi ở bên Nghiêm Nham tôi mới biết được thì ra yêu đương là cái dạng này, hai chúng tôi mỗi ngày gặp mặt, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi vào giấc ngủ, sáng sớm tỉnh lại đều có em ấy bên cạnh”
Y cười khẽ một tiếng, nói tiếp: “Lúc nào cũng nhớ tới đối phương, luôn luôn nhận được sự quan tâm của em ấy, không nhịn được muốn cho em ấy thứ tốt nhất, lại luôn cảm thấy không cách nào làm được, nhưng nếu không làm thì sợ sẽ khiến em ấy thiệt thòi, còn làm thì lại sợ biến khéo thành vụng. Nghiêm Nham đối xử rất tốt với tôi, luôn để ý đến tâm trạng của tôi, vậy nên tôi cũng muốn khiến em ấy cảm thấy hạnh phúc khi ở bên mình. Yêu đương, tiện đà đến hôn nhân, tôi nghĩ đó là một môn sâu rộng, có lẽ bản thân còn phải học hỏi rất lâu nữa."
Bạch Nhất Hàm cười nói: “Không phải rất lâu, vấn đề này chúng ta có lẽ phải thăm dò cả đời, phải làm thế nào, mới có thể khiến đối phương luôn hạnh phúc. Du Nhiên, Nghiêm Nham yêu anh, là phúc của anh, càng phúc của cậu ấy, anh không cần quá mức khẩn trương, như bây giờ là đã rất tốt rồi.”
Chương Túc gật đầu tán thành.
Hứa Du Nhiên cũng gật đầu, mỉm cười đáp: “Nói thật, tôi cảm thấy như mình đang được sống lại một lần nữa vậy, mọi thứ đều hoàn toàn mới mẻ, tâm trạng hoàn toàn mới, một bản thân hoàn toàn mới, giờ nhớ lại cuộc sống trước kia tựa như một giấc chiêm bao vậy, cuộc sống hiện tại của tôi muôn hình vạn trạng và tươi sáng, khiến tôi cứ chìm nghỉm vào đó không dứt ra được. Ánh mặt trời ấm áp lạ thường, đến nỗi cơn gió cũng trở nên dịu dàng. Đôi khi, tôi thật sự không thể tin rằng đây là những gì tôi có được, mà tất cả những thứ này, đều bắt đầu từ khoảnh khắc tôi mở cánh cửa vào buổi sáng hôm đó và nhìn thấy Nghiêm Nham đang đứng ở trước cửa nhà mình.”
Bạch Nhất Hàm cười nói: “Nếu Nghiêm Nham mà nghe được những lời này, chắc cậu ấy có thể chắp cánh bay lên ngay tại chỗ mất.”
Chương Túc cũng cười nói: “Đúng vậy, hai người đúng là trời sinh một đôi, mấy ngày hôm trước Nghiêm Nham có gọi đến, tôi còn đang lấy làm lạ, bình thường nó có bao giờ gọi cho tôi đâu, rốt cuộc là có chuyện gì. Kết quả nó hỏi tôi là ngày thường phải nói chuyện với cậu thế nào mới không khiến cậu ghét, nói tính tôi với cậu có chút giống nhau, nên hỏi tôi không thích nghe lời gì nhất, nó muốn tránh hết những cái đó, lúc hỏi tôi giọng nó còn đặc biệt nghiêm túc, như thể đang thỉnh giáo vấn đề học thuật quan trọng gì đó không bằng, làm tôi bị hỏi đến sốc.”
Bình luận