Chương 186: Thái độ của Tề Minh Dương
Bạch Nhất Hàm nói: "Vậy giờ chúng ta phải thương lượng với hắn sao?"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Tề Minh Dương không đến mức vì Tề Tiệp mà đối chọi với chúng ta, mấy thứ này cũng chỉ tỏ thái độ của hắn mà thôi, hắn đang đợi chúng ta đến nói chuyện."
Bạch Nhất Hàm không hiểu lắm.
Mục Tĩnh Viễn nắm tay cậu nói: "Tề Minh Dương tuy rằng hẹp hòi, nhưng làm người rất thận trọng. Hắn đúng là sẽ không nuốt trôi cục tức này, nhưng cũng sẽ làm đủ bước phòng thủ. Bên cạnh Nam Sơn có sự hiện diện của chúng ta cũng không phải bí mật. Hắn tấn công Sở Phương Minh theo hướng trận lôi đình, còn đối với Nam Sơn lại đi cách một vòng lớn mới tung ra mấy bản thảo biết rõ sẽ bị áp xuống này. Điều này đã biểu lộ thái độ của hắn, không đánh mà lui không phải tác phong của tên này, nhưng lại có đường sống để xoay chuyển."
Bạch Nhất Hàm bất đắc dĩ cười nói: "Chắc ruột trong bụng hắn đều thắt thành thòng lọng quá, trả thù còn nhiều chuyện như vậy, sống thế không mệt sao? Nói nữa, làm sao hắn biết được bản thảo sẽ bị áp xuống? Một khi thứ này tung ra ngoài, chẳng phải là hắn xé rách mặt với chúng ta."
Mục Tĩnh Viễn nhún vai cười nói: "Cũng giống như anh có thể đoán được ý đồ của hắn vậy, trước đó anh điều động kiểm soát thông tin, hắn cũng có thể nghĩ đến."
Bạch Nhất Hàm dựa cả người lên bàn làm việc, cười nói: "Tề Minh Dương con người này kỳ thật tâm tư kín đáo, thủ đoạn lại ngoan cường, cũng không thua gì anh với anh hai em, chỉ là hắn tính tình nóng nảy, quá dễ tức giận. Tính cách này đã vạch ra giới hạn khả năng của hắn, có chút không phóng khoáng, dẫn đến toàn bộ Tề gia cũng trông có chút yếu thế trong năm đại gia tộc."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Chỉ là ở trong năm đại gia tộc có vẻ yếu thế chút thôi. Tề gia ở Hoa Thành chung quy vẫn là sự hiện diện trên tầng cao. Huống hồ lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, ngay cả khi Tề gia có suy bại thêm chút nữa, thì với Sở gia mà nói nó vẫn là một con quái vật khổng lồ mà không phải Sở Phương Minh có thể sai khiến. Mấy năm nay ông ta thuận buồm xuôi gió, chỉ có Tề Tiệp mới có thể cho gã bức bối. Ông ta gấp không chịu được muốn thoát khỏi Tề Tiệp, ngay lúc này nhìn thấy Nam Sơn thân cận với chúng ta nên mới có thể hoảng loạn gấp rút tìm tới cửa, muốn dựa vào chúng ta áp chế Tề Tiệp."
Bạch Nhất Hàm buông tay cười nói: "Đáng tiếc là Nam Sơn không bị ông ta mua chuộc."
Mục Tĩnh Viễn gật đầu: "Có chúng ta ở đây, gã không thể ép Nam Sơn được, chiêu bài tình cảm có đánh nữa cũng không thông, Nam Sơn không thể bị thu phục, Tề Tiệp cũng trở mặt, lần này thật đúng là vừa mất vợ lại thiệt quân."
Bạch Nhất Hàm bĩu môi nói: "Đáng đời, vậy còn bên phía Tề Minh Dương chúng ta phải làm gì bây giờ? Liên lạc với hắn sao?"
Mục Tĩnh Viễn mỉm cười nói: "Không cần đâu em, dù sao hắn cũng dè chừng chúng ta, sẽ không dám ra tay kết liễu Nam Sơn, chúng ta không nói lời nào, hắn sẽ tự mình tìm đến."
Bạch Nhất Hàm hoài nghi nói: "Hắn sẽ làm vậy sao?"
Mục Tĩnh Viễn nói: " Làm chứ, hắn sẽ thăm dò thái độ của chúng ta, sau đó mới quyết định bước tiếp theo phải đi thế nào. Tóm lại, dù hắn có lại nổi giận cũng sẽ không vì Tề Tiệp mà trở mặt với chúng ta. Mặt lợi và hại, hắn vẫn còn phân biệt tường tận được."
Bình luận