Chương 185: Cơn giận của Tề gia
Bạch Nhất Hàm nói: "Chơi hết sức, hẳn là ông ta không dám đụng đến chúng ta đâu, ưu thế của gã chính là cái thân phận cha ruột, có thể sẽ năn nỉ ỉ ôi, cũng có khả năng sẽ lợi dụng dư luận."
Nghiêm Phái phồng quai hàm nói: "Ông ta có thể không biết xấu hổ vậy sao? Nếu mà ông ta làm vậy, thế thì da mặt cũng đủ dày!
Nghiêm Nham nói: "Không riêng gì chuyện da mặt, từ tác phong làm việc của ông ta liền có thể nhìn ra được bất luận là chuyện gì, gã sẽ chỉ suy xét mặt lợi và hại, chỉ cần có thể chiếm được lợi ích, da mặt thì tính là gì? Tình cảm càng không cần suy xét.
Bạch Nhất Hàm vừa định nói chuyện, điện thoại liền vang lên. Cậu lấy ra nhìn, trên mặt lộ ra một tia ý cười, Nghiêm Phái vừa thấy vẻ mặt của cậu liền bỡn cợt cười nói: "Cái biểu tình này, khẳng định là Mục tổng rồi."
Bạch Nhất Hàm bấm nhận cuộc gọi, quả nhiên mỉm cười nói: "Tĩnh Viễn, tan làm rồi hở anh?"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Ừm, hôm nay hẹn gặp mặt kết quả thế nào rồi?"
Bạch Nhất Hàm nói: "Không ngoài dự đoán lắm, Sở Phương Minh ngay từ đầu nói không biết có Du Nhiên tồn tại. Sau khi bị Nghiêm Nham không lưu tình vạch trần cũng không mảy may áy náy, còn xổ chút tình phụ tử luân thường gì đó."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Nằm trong dự kiến, giờ em đang ở nhà Nam Sơn à?"
Bạch Nhất Hàm đáp: "Ừa, Du Nhiên đã tỏ rõ lập trường sẽ không quay về Sở gia, thái độ của Nghiêm Nham cứng rắn bắt gã không được tới quấy rầy Du Nhiên, Sở Phương Minh không dám cứng đầu cãi. Nhưng mà theo em thấy, ông ta sẽ không bỏ qua đâu, vừa nãy bọn em còn đang thảo luận xem liệu ông ta có thể lợi dụng dư luận mà bức Du Nhiên phải vào khuôn khổ hay không."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Yên tâm, dư luận sẽ không lan truyền được đâu, dù coi như có thể tràn ra thì chúng ta cũng có thể đàn áp, thậm chí còn xoay ngược nó lại được. Dù sao Hoa Thành cũng không phải thiên hạ của Sở gia."
Bạch Nhất Hàm nói: "Ừa, anh nói đúng, vậy lát nữa anh sẽ tới đây sao?"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Anh tới đón em, một lát liền đến."
Bạch Nhất Hàm treo điện thoại, nói: "Tĩnh Viễn nói dư luận sẽ không lan truyền ra được, Hoa Thành không phải sân nhà của Sở gia."
Nghiêm Phái gật đầu nói: "Anh ấy nói như vậy thì em yên tâm rồi."
[...]
Sở Phương Minh thành thật được một thời gian thì quả nhiên giống Bạch Nhất Hàm nói, bắt đầu ngo ngoe rục rịch, gã không dám lại đến tìm Hứa Du Nhiên, nên liền gửi quà cáp cho y, hầu như ngày nào cũng có, đôi khi là quần áo, có khi là một ít hàng xa xỉ, còn có một số thực phẩm và nguyên liệu nấu ăn gì đó mà ít người bình thường nào được ăn, bên trong còn đặt một ít tấm thiệp ghi câu quan tâm gì đó.
Lần nào Hứa Du Nhiên cũng để nguyên hiện trạng trả lại, nhưng bên kia vẫn cứ bám riết không tha, khiến y có chút buồn bực.
Nghiêm Nham cũng bị chọc cho tức giận trong lòng, gọi trực tiếp cho Sở Phương Minh thì gã mới thu liễm chút. Gã dựa vào thân phận là cha của Hứa Du Nhiên, cuối cùng thì cũng không thể làm quá mức được, mạnh tay không được, mà bỏ qua cũng không xong, thật sự làm người ta tức điên.
Bình luận