Chương 183: +184: Không cần cha
[1]
【Hàm Hàm của Mộc Mộc: Khụ, được rồi, nói chính sự nè, tuy rằng đại thần Nam Sơn ngoài miệng nói không muốn trở về, nhưng nói không chừng trong lòng vẫn luôn có một tia khát khao với cha, đối với Sở Phương Minh, thật đúng là nhẹ tay không được mà nặng tay cũng không xong. 】
【 Mộc Mộc của Hàm Hàm: Đúng vậy, cho nên hoặc là để Nam Sơn hoàn toàn thất vọng về cha mình, hoặc là mượn tay người khác. 】
【 Nghiêm Nham: khiến anh ấy thất vọng về cha mình thật ra rất dễ, dù sao thì Sở Phương Minh bạc tình bạc nghĩa, để Du Nhiên biết được bộ mặt thật của gã cũng không khó, nhưng như vậy Du Nhiên khó tránh khỏi sẽ bị tổn thương. 】
【 Phái tam gia: Anh ba nói đúng, cho nên cứ để Tề gia bị gã chọc tức mà ra tay xử lý là tốt nhất, chúng ta cùng lắm chỉ khoanh tay đứng nhìn. 】
【 Hàm Hàm của Mộc Mộc: Chỉ sợ là đến lúc đó đại thần Nam Sơn sẽ mềm lòng, nếu y nói đỡ thì chúng ta không tiện cự tuyệt.】
【 Nghiêm Nham: Yên tâm, sẽ không đâu. Tuy rằng anh ấy khao khát tình thân, nhưng cũng không ngốc, Sở Phương Minh chiến tranh với vợ gã, anh ấy sẽ không quản. 】
【Hàm Hàm của Mộc Mộc : Tốt nhất là như vậy. 】
Bạch Nhất Hàm buông điện thoại, nói với Mục Tĩnh Viễn: "Anh nói coi sao bây giờ còn có người da mặt dày như vậy chứ? Hơn hai mươi năm không đếm xỉa hỏi han, tránh còn tránh không kịp, y chỉ vừa sống tốt hơn một chút thì cha y lại tìm tới, còn bày ra bộ mặt của một người cha tốt ."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Với ông ta mà nói, con cái chính là vật sở hữu của gã, ông ta có thể không để ý tới Nam Sơn, nhưng một khi Nam Sơn cự tuyệt ông ta thì chính là bất hiếu."
Bạch Nhất Hàm bực mình: "Phụ từ tử hiếu! Phụ không từ, tử hiếu thế nào? Sinh mà không dưỡng, còn muốn khoác lên người vẻ ông đây sao?"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Thế gian rộng lớn, mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau, suy nghĩ của gã chúng ta không thể hiểu nổi, cũng không cần hiểu. Dù sao bây giờ Nam Sơn cũng không cần gã, dù gã có nghĩ thế nào cũng không quan trọng."
Bạch Nhất Hàm nói: "Ừm, anh nói đúng. Ông ta có nghĩ thế nào cũng không liên quan đến đại thần Nam Sơn, hạng làm cha như đĩa hút máu này không nhận mới tốt nhất. Nếu thật sự nhận tổ quy tông, nói không chừng ngày nào đó đại thần Nam Sơn sẽ bị gã bán đi mất."
Mục Tĩnh Viễn gật đầu nói: "Hiện tại Nam Sơn không bị viên đạn bọc đường của gã mê hoặc đã là rất tốt rồi, chuyện của Sở gia cứ để cho Nghiêm Nham giải quyết đi, chúng ta có thể ở bên cạnh hỗ trợ, làm chỗ dựa cho cậu ta."
Bạch Nhất Hàm thầm chấp nhận nói: "Đúng đúng, thời khắc này đúng là cơ hội cho Nghiêm Nham thể hiện."
[...]
Tại Khách sạn Diên Hào, cửa phòng dành riêng cho Nghiêm gia bị đẩy ra, Sở Phương Minh đã đến từ sớm vội đứng dậy vươn hai tay tiếp đón cười nói: "Nghiêm nhị thiếu, đã lâu không gặp."
Nghiêm Nham vươn tay khẽ bắt tay với gã một chút, thản nhiên nói: "Để Sở tổng đợi lâu rồi."
Sở Phương Minh vội nói: "Không có không có, tôi cũng vừa mới đến thôi"
Bình luận