Chương 182: Vị khách xấu
Bạch Nhất Hàm gật đầu nói: "Quả thật, loại hành vi này thật sự là quá đáng ghét. Lừa gạt, lợi dụng, dùng bất cứ thủ đoạn nào, tên đó nên chịu trừng phạt."
Lão gia nói: "Ông thấy con không hề kinh ngạc, con cũng biết chuyện này, phải không?"
Bạch Nhất Hàm cười gượng một tiếng, gật gật đầu, nói: "Con chỉ là cảm thấy người bị tên đó lừa kia rất đáng thương, đang yêu đương bình thường, không nghĩ tới tại sao lại bị biến thành tiểu tam, đây là trêu ai chọc ai chứ."
Lão gia nói: "Đúng vậy, haiz, cánh rừng lớn, chim chóc gì đều có, người như vậy nhắc tới chỉ làm người khác nổi nóng thôi, chúng ta đừng nói tới tên đó nữa."
Bạch Nhất Hàm cười nói: "Vậy ông cháu mình lại chơi thêm một ván nữa nha?"
Lão gia nói: "Được đó."
Bạch Nhất Hàm xắn tay áo lên: "Lần này con nhất định phải rửa mối nhục xưa!"
Lão gia tử cười ha ha: "Nhóc con à, chuyện này thì hơi khó! Nhưng mà không sao, ông chấp con ba bước là được!"
Bạch Nhất Hàm vung tay lên từ chối: "Không cần! Con nhất định phải quang minh chính đại gỡ thua!"
Lão gia tử càng vui vẻ: "Được! Có chí khí! Vậy thì ông chỉ có thể bày trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch!"
[...]
Trần Hoành hành động mau lẹ, không đến hai ngày cửa nhà Hứa Du Nhiên đã được sửa lại như mới. Hứa Du Nhiên dọn về trong nhà mình, bạn trai mới ra lò-Nghiêm Nham cũng yên lặng đi theo, Hứa Du Nhiên làm bộ không phát hiện, cam chịu sự tồn tại của anh.
Từ sau khi Hứa Cẩn Huyên chết, Hứa Du Nhiên chưa từng trải qua loại cảm giác trong nhà ngoại trừ mình còn có một người khác sinh hoạt nữa. Trước đây Hạ Nguyên không qua đêm tại nhà y, kỳ thật giữa hai người thân mật cũng rất ít, bởi vì không biết vì sao, Hứa Du Nhiên với loại chuyện này có chút kháng cự, Hạ Nguyên vô cùng bất mãn điều đó, nhưng gã muốn sắm vai một người yêu biết săn sóc, đương nhiên không thể ép buộc y, hơn nữa mỗi lần gã lại đây, cũng không thể ở lại bao lâu.
Cho nên khi buổi sáng thức dậy nhìn thấy gương mặt gần trong gang tấc của Nghiêm Nham, y có một loại cảm giác kỳ diệu, có loại dục vọng muốn hôn lên môi cậu ấy.
Nghiêm Nham bị nhìn chằm chằm, cũng tỉnh lại, nhịn một lúc, rốt cuộc nhịn không được mở to mắt nhìn lại y, giọng nói chưa tỉnh ngủ mà hơi khàn khàn: "Đang nghĩ gì vậy?"
Hứa Du Nhiên vẫn đang xuất thần, theo bản năng trả lời: "Muốn hôn cậu."
Trong lòng Nghiêm Nham hung hăng nhảy dựng, trên mặt lại bất động thanh sắc nói: "Thì hôn đi."
Hứa Du Nhiên phản ứng lại, cả đời y chưa bao giờ nói ra câu nào bạo như vậy, mặt mũi đều biến thành một khối vải đỏ, cười gượng một tiếng, yên lặng lùi về sau ấp úng nói: "A cái đó, cậu nghe lầm rồi."
Nghiêm Nham giữ chặt cánh tay y, ôn nhu nói: "Không nghe lầm, hôn bạn trai của mình là quyền lợi chính đáng của anh thôi, hôn đi, cứ tự nhiên, em rất sẵn lòng."
Bình luận