Chương 181: Khởi đầu tốt
Bạch Nhất Hàm nhớ tới câu nói lúc nãy của Nghiêm Nham "Có việc thì để người yêu làm thay", quay đầu cười gian nói: "Tôi còn chưa có hỏi, hai người các người là chuyện như thế nào? Tốc độ cũng nhanh ghê ta."
Hứa Du Nhiên lúng túng cười nói: "Không có, đây là Nghiêm Nham vì muốn bảo vệ tôi nên mới cố ý nói như vậy cho Hạ Nguyên nghe thôi."
Nghiêm Nham bật thốt lên phủ nhận: "Không phải!"
Hứa Du Nhiên quay đầu nhìn cậu ta với cặp mắt mông lung.
Nghiêm Nham ho nhẹ một tiếng, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên một vệt đỏ ửng, không quá ung dung nói: "Em là đang theo đuổi anh đó, chờ anh đồng ý, chúng ta còn không phải là người yêu sao, em cũng không có nói sai, chỉ là hơi sớm chút thôi."
(Editor : Từ chương này thay đổi xưng hô, Du Nhiên vẫn "Cậu-Tôi" sau này mới đổi, Nghiêm Nham thì "Anh-Em". Mình không thấy đề cập tuổi hai người nên tạm thiết lập Du Nhiên lớn tuổi hơn, lời dẫn vẫn là Nghiêm Nham "anh", Hứa Du Nhiên "y")
Đôi mắt trong trẻo của Hứa Du Nhiên lại mở to một vòng, cả môi cũng hơi hé mở.
Bạch Nhất Hàm chớp chớp mắt, bắt lấy tay Mục Tĩnh Viễn, mũi chân rón rén rút lui.
Tay chân nhẹ nhàng đóng cửa lại, Bạch Nhất Hàm phun ra một hơi thật dài, kéo Mục Tĩnh Viễn đi đến phòng Hứa Du Nhiên ngồi xuống, cười trộm nói:
"Hai người bọn họ thật thú vị, hèn gì, một người ngày thường nhàm chán tựa một khúc gỗ như Nghiêm Nham vừa đến trước mặt đại thần Nam Sơn liền sinh động hẳn lên, biểu tình cũng phong phú, giống như đổi thành một người khác vậy, ta còn tưởng rằng là đó là sức mạnh của thần tượng, nhưng hóa ra đó lại là sức mạnh của tình yêu."
Mục Tĩnh Viễn mỉm cười nói: "Đợi em phát hiện thì người ta cũng sắp đi lãnh chứng rồi, dấu hiệu của hai người họ cũng không phải ngày một ngày hai. Phái Phái cũng đã nhìn ra, không riêng gì Nghiêm Nham, thái độ của Nam Sơn đối với Nghiêm Nham cũng rất khác, chỉ là em không chú ý mà thôi."
Bạch Nhất Hàm theo bản năng nhìn ra ngoài cửa, kinh ngạc nói: "Thật sự á? Đó chính là chuyện tốt. Mặc dù Nghiêm Nham cái người này không thú vị, nhưng lại rất đáng tin."
Mục Tĩnh Viễn bổ sung: "Dù không thú vị, cũng là không thú vị với người khác thôi. Còn đối với Nam Sơn, cậu ta chính là rất thú vị."
Anh nói, móc điện thoại ra gọi Trần Hoành, dặn anh ta tìm người sửa lại cửa nhà Hứa Du Nhiên, tắt điện thoại, lại nói với Bạch Nhất Hàm:
"Hạ Nguyên tìm tới là sơ suất của chúng ta, nhưng thông qua sự răn đe hôm nay, hẳn là ông ta không dám tìm Nam Sơn gây chuyện nữa đâu. Nhưng chuyện này, chung quy không thể thật sự gạt Nghiêm Miểu cả đời, dù sao thì bà ta là con gái Nghiêm lão gia, là cô nhỏ Nghiêm Nham và Nghiêm Phái, nếu họ đã biết, liền không thể mặc kệ để bà ta bị lừa cả đời, chúng ta còn một trận đánh ác liệt phải chiến đấu. Một người phụ nữ thuận buồm xuôi gió suốt nửa đời người mà điên lên cũng rất đáng sợ, bà ta sẽ không có lý trí mà cân nhắc lợi và hại."
Bình luận