Chương 170: Hàng xóm mới
Hai người ngực áp sát vào nhau, lúc Mục Tĩnh Viễn cười, Bạch Nhất Hàm có thể cảm nhận được rõ ràng ngực anh rung động, cậu thích loại cảm giác này, không tự giác cọ cọ lên sườn mặt của Mục Tĩnh Viễn, nhỏ giọng nói: "Vậy em về nhà rồi lại quyến rũ anh sau vậy."
Mục Tĩnh Viễn hơi thở ngưng trệ, cắn nhẹ lên chóp mũi của cậu một chút rồi nói: "Nhóc thối*, em bây giờ là đang quyến rũ anh."
(QT là " Tiểu phôi đản")
Anh dùng sức mạnh ý chí cường đại ép bản thân buông Bạch Nhất Hàm ra, quay về ngồi xuống chỗ của mình, thật sợ lại ôn tồn tiếp tục nữa thì lại mất kiểm soát, anh yên lặng dặn dò tiểu huynh đệ của mình: Hàm Hàm của chúng ta có chút đau rồi, tuyệt đối không thể làm nữa, mày biết ngừng nghỉ chút đi.
Bạch Nhất Hàm cười nhạt dựa người trên sô pha, lại cầm lấy di động lên nhìn lần nữa, nhăn mày nói: "Đại thần Nam Sơn vẫn chưa rep tin nhắn em, haiz, thật làm người ta lo lắng."
Mục Tĩnh Viễn nói: "Em đừng biểu hiện quá mức hấp tấp, Nam Sơn tâm tư tỉ mỉ, đừng để y phát hiện dấu vết cố tình, hiện tại sốt ruột cũng không có ích gì, phỏng chừng bây giờ y vẫn chưa muốn nói chuyện."
Bạch Nhất Hàm gật gật đầu, buông điện thoại xuống.
Buổi tối trở về Mục trạch, Bạch Nhất Hàm cùng Nghiêm Nham lại gọi một lần điện thoại, hai người thương lượng về kế hoạch sau đó thật lâu.
[...]
Nghiêm Nham hành động rất mau lẹ, sau khi đã có được địa chỉ của Nam Sơn, vào lúc đêm khuya liền liên hệ toàn bộ hộ gia đình ở tầng nhà đó trừ Nam Sơn. Cũng là không làm thì thôi, mà đã làm thì phải làm đến cùng mua toàn bộ với giá cao, cũng ký hợp đồng ngay trong đêm, yêu cầu duy nhất chính là, lập tức chuyển nhà.
Nhà Nam Sơn hiện ở là trong một tòa nhà nửa cũ, cùng tầng đó có bốn hộ nhân đình. Trái phải có hai thang máy, nhà không được coi là lớn, hai sườn đều là trên dưới một trăm mét vuông, giữa hai nhà là loại hình nhà nghèo tám chín mười mét vuông. Nhà Nam Sơn là ở bên trái gần thang máy, Nghiêm Nham kiên quyết trong một đêm dọn sạch một tầng lầu, cũng lựa chọn căn gần nhà Nam Sơn nhất để ở.
Hai ngày nay Hứa Du Nhiên trôi qua có chút hỗn loạn, y rõ ràng biết mình cùng với Hạ Dao xong rồi. Ban ngày gặp mặt, càng làm y xác định điều này, thái độ chần chừ có chút né tránh của Hạ Dao đã chứng minh tất cả. Dưới sự chất vấn của mình, gã cuối cùng cũng chịu thừa nhận bản thân đã kết hôn, nhưng gã vậy mà còn đúng lý hợp tình nói với mình rằng gã cùng vợ mình không có tình cảm, bản thân thích đàn ông, thích chính là mình, còn hỏi y tiếp tục như bây giờ không tốt sao? Quả thực buồn cười, như vậy thì tốt chỗ nào?!
Kỳ thật y đã sớm cảm thấy người yêu có điều gì giấu mình bấy lâu nay, nhưng bản thân quá sợ sẽ mất đi gã, nên vẫn luôn tự lừa mình dối người, thậm chí cả hỏi cũng không dám hỏi cặn kẽ. Hạ Dao chưa bao giờ đề cập đến gia đình của gã, cũng không chịu qua đêm ở chỗ mình. Hứa Du Nhiên vốn tưởng rằng là người nhà của gã không thể tiếp thu việc con trai tìm một người đàn ông, mà Hạ Dao không có dũng khí để đấu tranh. Y vốn dĩ đã làm tốt chuẩn bị, nếu tương lai Hạ Dao thỏa hiệp, lấy một người phụ nữ rồi kết hôn thì bọn họ liền an an tĩnh tĩnh chia tay, mỗi người đều mạnh khỏe là được, chỉ là mỗi khi nghĩ một ngày như vậy sẽ đến, y luôn cảm thấy hoảng loạn.
Bình luận