Chương 168: Anh hứa với em
Trái tim Bạch Nhất Hàm co quắp, móng vuốt của anh lại lao tới, khi "Không thể" né, cậu chỉ cười lạnh nói: "Anh không muốn gạt em? Anh cố ý tắm nước lạnh, ướt dầm dề chạy đến ban công đi hóng gió lạnh để rồi trúng gió sốt cao không hạ, nhìn thấy em sốt ruột anh rất vui có phải không?"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Không có Hàm Hàm, ban đầu anh thật sự không phải cố ý, lần đó ở chỗ ông nội thật sự là ngoài ý muốn. Sau đó Nghiêm Huy mới gọi cho anh, cậu ta biết anh bị bệnh, liền đưa cho anh chủ ý này, cậu ta nói nếu em còn yêu anh thì nhất định sẽ mềm lòng, anh thật sự không phải muốn lừa dối em."
Bạch Nhất Hàm rốt cuộc không cười nữa, mặt vô biểu tình nói: "Đúng vậy, em yêu anh, em đâu chỉ là mềm lòng, em đau lòng đến mức tim rỉ máu, anh có phải rất đắc ý không?"
Mục Tĩnh Viễn há miệng thở dốc: "Anh......"
Bạch Nhất Hàm cất cao giọng cả giận nói: "Anh rất vui, có phải không? Anh lấy cơ thể của mình ra đùa giỡn, còn cảm giác rất thành công, có phải không? Anh có biết anh bị bệnh một tháng! Một tháng trời! Cứ sốt nhẹ hết lần này đến lần khác, ho khan lặp đi lặp lại! Anh có biết vì sao chỉ ngồi dưới sàn một lát mà anh lại sốt thành như vậy không? Bởi vì khả năng miễn dịch của cơ thể anh đã bị anh hành hạ làm cho giảm đến mức không thể thấp hơn! Nếu anh thật sự bị sốt ra di chứng nghiêm trọng gì thì phải làm sao bây giờ?
Anh có biết lúc đó em sợ biết nhường nào! Em ước người bệnh là em biết bao! Biết bao lần em cầu nguyện ông trời hãy chuyển bệnh của anh sang người em! Vậy mà bây giờ anh lại nói tất cả đều là anh cố ý?
Nói đi cũng phải nói lại, chẳng sợ anh là giả vờ ốm như Nghiêm Huy đã nói cũng được! Vậy mà vì muốn chân thật, anh liền đi hành hạ thân thể của mình! Liệu anh có nghĩ tới em hay không? Em có thể không đau lòng sao? Có thể không khó chịu sao? Có thể không...... áy náy sao?"
Nghĩ đến tâm trạng ngay lúc đó, một tháng thống khổ đó, cậu không thể ngăn được nước mắt ngừng tuôn rơi, gân xanh trên thái dương đều hiện lên.
Mục Tĩnh Viễn luống cuống tay chân vội lau nước mắt cho người thương, không màng cậu giãy giụa mà kéo cậu vào trong lòng ngực không ngừng vỗ về sống lưng cậu, không ngừng tự trách: "Hàm Hàm thực xin lỗi, là anh sai rồi, đừng khóc nữa được không? Xin em, đừng khóc."
Bạch Nhất Hàm dùng sức đẩy anh ra, cả giận nói: "Thế này anh liền đau lòng? Liền khó chịu sao? Vậy anh có nghĩ đến anh sốt thành như vậy thì em có đau lòng không? Có khó chịu không? Anh còn giữ thuốc trong miệng, anh cũng thật có năng lực, rất thông minh nha, anh mất vị giác rồi hả? Thứ đó không đắng sao? Anh liên tiếp phát sốt ho khan trong người đều không khó chịu sao? Không nghĩ tới anh yêu em không phải âm mưu, nhưng sinh bệnh lại là một âm mưu! Trước kia anh từng nói với em, chuyện gì cũng không đáng để em liều mạng, vậy còn anh thì sao? Chuyện gì đáng giá để anh hành hạ bản thân như vậy? Em nói cho anh biết, đều không đáng! Nếu anh chỉ muốn giữ em lại, sao không nghe theo Nghiêm Huy nói đi giả bệnh? Em thật sự không thể tưởng tượng bộ dáng anh tắm nước lạnh rồi lại ra ngoài hóng gió cho phát sốt! Em tưởng tượng không nổi! Em không thể chịu nổi! Chẳng thà anh lấy dao thọc chết em đi."
Bình luận